Chiều cuối năm rũ sạch bụi đường,
Ta chuẩn bị Giao Thừa đón Tết.
Tiếng đồng hồ khô khan gõ nhịp,
Vẫn vô tình đếm ngược thời gian.
Trời bên ngoài gió lạnh thênh thang,
Đêm hun hút loang dài ô cửa.
Lòng viễn xứ mềm như dải lụa…
Đốt hương trầm vọng khói quê xa.
Mái tranh xưa có bóng mẹ già,
Chống gậy trúc vào ra ngóng đợi.
Đàn em thơ mong thư mừng tuổi
Cội mai vàng gợi những niềm thương.
Ta cũng từng có cả quê hương,
Cơn quốc nạn không may để mất.
Đêm cuối năm ngồi nhìn quanh quất,
Rượu xứ người chưa nhấp đã say.
Thắp lên đây một ngọn nến gầy,
Vùng ánh sáng chập chờn lay lắt.
Soi hình hài đổ lên nền gạch,
Bóng vô thường chẳng gợn âm hao.
Phải chăng đời như giấc chiêm bao,
Có đủ vị thăng trầm hưng phế?
Cuộc hành trình băng qua thống khổ,
Mang kiếp người nặng trĩu đôi vai.
Đêm đã khuya nén tiếng thở dài,
Nhìn trời đất tối đen như mực.
Ai tri kỷ nếu còn thao thức…
Mời nâng ly cạn chén rượu này!

hình: https://vi.pngtree.com
Donry Nguyễn
Nguồn: Fb Quốc Ngữ Việt Nam Văn Hiến - Donry Nguyễn
