User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Huế của tôi buồn lắm, một thành phố buồn nhất hành tinh, những ngày mưa bão kéo dài cả tháng úng trời úng đất không nói làm gì sao vẫn buồn cả những ngày nắng hạ chói chang và phượng đỏ rực rỡ như màu môi thiếu phụ. Thành phố lúc nào như cũng đắm chìm trong hồi ức vàng son  và trong quá khứ nhạt nhòa rêu phủ.

con to he

…Nhưng bây giờ là mùa xuân, những hoa cúc Ðại Ðóa nở vàng rực trong vườn ông ngoại, Ðăng Tâm nói:

– Ðăng Tâm thích màu vàng dễ sợ.

Tôi cười:

– Ðó là màu bội bạc.

Ðăng Tâm mím môi để lộ hai hạt gạo lún sâu hai bên khóe miệng:

– Ai nói? Màu vàng thật sự là màu cô độc kiêu sa nên dễ bị hiểu lầm là bội bạc.

Bao giờ tôi cũng chịu thua Ðăng Tâm để được nhìn nụ cười cô rạng rỡ:

– Ðăng Tâm nói đúng, màu cô độc kiêu sa.

Ðăng Tâm đốt xong mớ giấy tiền vàng bạc dưới chân trang thờ và rải gạo muối chung quanh… Những con chim se sẻ từ đâu sà tới, ríu ra ríu rít tranh nhau nhặt gạo. Ðăng Tâm luôn được bà ngoại phân công việc cúng cô hồn trong những ngày rằm, mùng một… Ông ngoại không thích điều này vì cho rằng bà ngoại hối lộ cô hồn các đảng bằng cô cháu cưng xinh đẹp để mưu cầu lợi ích cho đại gia đình. Ông ngoại giận dữ khi bà ngoại bày cho Ðăng Tâm khấn vái cầu xin cô hồn các đảng cho cả nhà mạnh khỏe, bình an… Bà ngoại phải vuốt giận bằng cách khi Ðăng Tâm đi ra vườn cúng vào những chiều chạng vạng thì bị bôi lên mặt mấy vết lọ nghẹ và có tôi đi theo hộ tống.

Không một khu vườn nào ở Huế mà không có một trang thờ leo lét ngọn đèn dầu hiu hắt. Huế trải qua bao nhiêu tang thương biến động trong những cuộc chiến, bao nhiêu người chết oan chết ức, bao nhiêu đền đài đổ nát tan hoang. Nhà ông ngoại đã nhiều lần tan nát vì bom đạn  nhưng lần nào ông ngoại cũng xây lại với nguyên bản cũ: Một ngôi nhà rường ba gian hai chái, khuất sau một bình phong cổ kính với chiếc hồ bán nguyệt thả sen thả súng cho cô cháu nội cưng Ðăng Tâm rửa chân…  Cây Ngô Ðồng cao rủ bóng  thỉnh thoảng rơi vài chiếc lá xuống hồ làm bầy cá quẫy lao xao.

Ðăng Tâm đọc:

– Ngô Ðồng nhất diệp lạc / Thiên hạ cộng tri thu

Tôi lắc đầu:

– Ngô Ðồng nhất lạc diệp / Thiên hạ cộng tri xuân

Ðăng Tâm cười:

– Tấn thông minh dễ sợ… Nhất lạc diệp… một chiếc lá reo vui đón mùa xuân đang tới.

Ðăng Tâm luôn đem niềm vui cho người khác và cô gặt lại cho mình những mùa buồn đau.

Ðăng Tâm rủ:

– Lên Ðiện Hòn Chén xin xăm đi Tấn. Rủ con Tò He luôn để nó chèo thuyền. Trốn đi chớ bà nội bắt Ðăng Tâm vô chia bài tứ sắc bây giờ.

Tôi chọc:

– Nhưng ở nhà có nhiều tiền lì xì hơn. Và chút nữa bác Tạo sẽ dẫn anh con trai bác sĩ ở Mỹ về tới giới thiệu cho Ðăng Tâm đó.

Ðăng Tâm đỏ hồng hai má:

– Ðăng Tâm còn nhỏ mà

– Bác Tạo sẽ mang gạo tới để nuôi Ðăng Tâm thêm vài năm nữa.

Ðăng Tâm hét lên bỏ chạy vô nhà:

– Tấn còn nói nữa thì Ðăng Tâm nghỉ chơi với Tấn đó.

Tôi đã nhìn thấy con bác Tạo sau mười mấy năm không gặp, anh chàng bác sĩ cao ráo đẹp trai … tôi hình dung Ðăng Tâm đứng cạnh anh ta, đôi mắt phượng ngơ ngác nhìn anh ta đầy ngưỡng mộ, nụ cười xinh xắn dành cho anh ta tươi tắn dễ thương, bàn tay bé nhỏ mềm mại nằm trong tay anh ta dịu dàng tin cậy… Tôi ghét Ðăng Tâm rồi. Người luôn yêu cái màu vàng phản bội. Tôi ghét cái thành phố buồn thỉu buồn thiu này làm người ta đi để mà nhớ chớ không phải là ở để mà thương…

Nhưng tôi đâu dễ dàng bỏ cuộc, Ðăng Tâm là của tôi từ nhỏ, chúng tôi là anh em cô cậu, không ai có thể bắt Ðăng Tâm của tôi. Tôi tìm con Tò He, con nhóc em họ khác, rất thông minh, lanh chanh như hành không muối và luôn coi tôi như thần tượng

– Mi tìm cách chia rẽ Ðăng Tâm với Phước cho tao

Tò He le cái lưỡi dài nhọn hoắt (thỉnh thoảng nó lại biểu diễn liếm lỗ mũi cho bọn tôi coi).

– Em không làm mô, bà ngoại cạo đầu em đó. Bà ngoại nói anh Phước ở Mỹ về mà hiền hậu dễ thương, chị Ðăng Tâm khù khờ lấy anh thì không sợ bị ăn hiếp. Mà răng anh ghét anh Phước rứa?

– Mắc chi mà tao ghét Phước, nhưng tao không thích Ðăng Tâm lấy chồng.

Tò He nhìn tôi, con mắt nó đọng đầy xót xa:

– Anh thương chị Ðăng Tâm hả anh? Mình bà con với nhau mà.

Tôi cáu kỉnh:

– Ðồ con nít nhiều chuyện, tao không muốn Ðăng Tâm lấy chồng, mà tao cũng không thèm lấy vợ.

Tò He nhíu mày thương cảm:

-Anh nói cũng đúng, ai mà thèm lấy anh!

Phản xạ của Tò He nhanh hơn con sóc nếu không nó đã bị một cái bạt tai, nó mở to hai con mắt nâu khờ khạo hỏi:

– Rứa răng anh không nói với chị Ðăng Tâm?

– Chưa thấy ai ngu như mi, nói thì Ðăng Tâm sẽ cho là tao ganh tị.

– Ðược rồi, em hiểu, nhưng em lấy lý do chi để chia uyên rẽ thúy trong khi anh Phước thông minh giàu có đẹp trai phong độ…

Mỗi cái đức tính của Phước mà Tò He nêu ra như một mũi dao cứa vô trái tim tôi vì tôi thấy quá chính xác mình không thể nào bì được. Nhưng biết tẩy Tò He lậm nặng những điển tích cũ hoắc cũ huơ mà bà ngoại cứ bắt võng dưới gốc cây vải thiều ầu ơ ngâm nga ru nó ngủ ngày xưa… À, nếu mi muốn nghe những câu chuyện lâm ly thì sẽ được nghe những chương hồi bi ai rơi nước mắt.

– Tò He, nghe anh nói đây, anh và Ðăng Tâm là thanh mai trúc mã, anh không muốn Ðăng Tâm đi lấy chồng xa… chim kêu vượn hú biết nhà mình mô… Anh không muốn bọn anh biến thành uyên ương gãy cánh mỏi mòn mà chết!

Tò He hứ một tiếng bắt chước y bà ngoại:

– Rứa mà anh dám nói anh không thương chị Ðăng Tâm!

Rồi nó chép miệng cũng y bà ngoại:

– Thôi được, để coi.

Tôi căn dặn:

– Tò He phải hứa danh dự là không được nói với ai.

– Dĩ nhiên rồi, nói thì anh cũng chẳng bị chi mô, bà ngoại cưng anh như vàng ngọc, còn em thì bị bà ngoại cạo đầu… Ủa, nhưng mà em được lợi chi trong việc ni?

Tôi mừng rỡ, biết nó thuộc lòng văn chương thi phú, tôi đốc khứa:

Quân tử thi ân bất cầu báo, nhưng anh sẽ biết ơn Tò He cho tới mấy kiếp luôn!

Tò He nguýt:

– Thôi thôi, nói rứa chớ  em không hứa chi hết đó nghe.

Tôi nịnh nọt:

– Biết rồi, nhưng một lời em nói là Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy!

Tò He lại nguýt, con mắt có cái đuôi ngoe ngoe nguẩy nguẩy.

Bà ngoại giận điên lên khi người Phước đòi cưới là Tò He chớ không phải Ðăng Tâm. Trời có sập xuống bà ngoại cũng không tin nổi là Phước từ chối cô cháu nội cưng tiểu thơ khuê các để chọn một cô cháu ngoại, cũng tiểu thơ nhưng khá Lọ Lem. Cuối cùng bà ngoại chép miệng nhủ thầm: thôi mấy cái hũ mắm treo đầu giàn ai rước hũ nào thì mừng hũ đó!
Ba má Phước khuyên lên khuyên xuống, bà con giòng họ nói tới nói lui, bạn bè bàn qua bàn lại… bởi vì nếu đặt lên cân đo đong đếm thì Tò He nhẹ hổng. Nhưng từ nhỏ tới lớn Phước đã nổi danh là con cua ngang ngạnh đâu dễ gì ai thuyết phục. Hơn thế nữa, Phước thành đạt ở Mỹ mà chịu về Việt Nam lấy vợ con nhà đàng hoàng do gia đình chọn chứ không dính một cô Mỹ cô Mễ nào đó thì cũng thiệt là đại phước, cũng làm nguôi ngoai cơn giận của cả nhà.

Thế là mâm bưng quả rước, Tò He ngang xương trở thành bà bác sĩ dù chỉ mới học lớp 12. Ðã nói con gái học chi cho lắm, muốn được gọi là bà bác sĩ thì cứ lấy một ông bác sĩ; muốn được gọi là bà giáo sư thì cứ lấy một ông giáo sư; muốn được gọi là bà kỹ sư thì chỉ việc lấy một ông cư sĩ, ủa quên, một ông kỹ sư!

Trong thiệp hồng không đề tên Tò He Tò Hiếc, cô là Hoàng thị Cát Tường, cái tên và con người của cô luôn đem tới niềm may mắn cho người đối diện.

Không ai biết bà ngoại đã âm thầm tự trấn an, ai cũng tưởng bà ngoại buồn giận nên không cho Tò He đến gần bà ngoại. Cho đến khi bà ngoại gọi Tò He vào phòng khóa cửa, ai cũng xanh mặt tái mày lo sợ. Tôi và Ðăng Tâm túc trực ở ngoài, chỉ sợ bà ngoại… bức tử Tò He, bắt nó uống thuốc độc hay thắt cổ bằng một dải lụa trắng như trong kinh điển. Nghe tôi nói, Ðăng Tâm tái xanh tái mét gõ cửa dồn dập, bà ngoại nạt :

– Ðứa mô ồn rứa.

– Ðăng Tâm đây bà nội ơi!

– Vô biểu

Cửa phòng mở hé, Ðăng Tâm bước vô, tôi lò dò đi theo :

– Thằng quỷ nhỏ vô luôn đi, khi mô cũng tò tò đi theo con gái như cái đuôi.

Tôi vội vàng nhìn Tò He, nó vẫn tươi tắn chỉ có mấy giọt nước mắt trong veo còn trên má, tôi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn quanh không thấy ly thuốc độc lẫn dải lụa nào.

Bà ngoại hỏi:

– Bọn mi cần chi mà gấp gáp rứa. Tao đang dạy con Tò He bổn phận làm dâu làm vợ. Tao không muốn về đó họ chửi nhà mình vô phước!

Tôi lanh chanh:

– Ðăng Tâm sợ bà ngoại bức tử Tò He!

– Thằng quỷ, răng mi cứ nhồi vô cái đầu con ngu nớ mấy cái điều bậy bạ?

Ðăng Tâm suốt đời là một con nhóc khờ khạo hiền thục không giận hờn ai bao giờ:

-Con sợ thiệt mà bà nội. Rứa là bà nội tha cho Tò He cái tội giựt chồng của con.

Bà ngoại phì cười:

– Chồng mổng chổng mông

Rồi chép miệng, bày tỏ nhân sinh quan rất hiện đại:

– Tình yêu biết răng mà nói cho ngạ! Tò He có lỗi chi mô khi cái thằng bác sĩ khù khờ nớ thương yêu và muốn rước hắn về thờ?

con to he 1

Tôi lại thở phào, mùa xuân này Tò He lên thuyền hoa (Ðăng Tâm đã thiết kế ý tưởng đó, thuyền hoa xuất phát từ bến sông Như Ý trước nhà, xuôi về Vỹ Dạ, cập vào Cồn Hến… ăn chè bắp rồi chụp hình cưới nhìn nắng hàng cau nắng mới lên…

Không còn ai vét cho tôi lớp mứt gừng cháy thơm phức đáy nồi, không còn ai lột giùm tôi lớp lá bánh tét cho khỏi dơ tay…  Từ khi Tò He đi theo chồng, tôi bỗng dưng mất mát quá nhiều lợi ích!

Còn Ðăng Tâm, nhóc em họ làm tôi điêu đứng suốt tuổi học trò vẫn luôn là một con bé sống ở trên mây…  Nhiều năm sau gặp lại, nó đã là một ni sư đáng kính, nhưng tôi cũng vẫn bâng khuâng như cũ… Nếu bà ngoại còn sống, bà ngoại sẽ nạt: Thằng quỷ, khi mô mi mới chịu lớn khôn?! Nhưng bà ngoại mất lâu lắm rồi, chiều nay, một mình tôi lang thang trên đồi Forest Lawn lộng gió, những ngôi mộ ẩn chìm dưới cỏ, tôi đốt một nén nhang thơm bái vọng quê nhà… Quê nhà yêu dấu của tôi.

con to he 2

Tôn Nữ Thu Dung

Add comment


Security code
Refresh

Tìm các bài VĂN khác theo vần ABC . . .

Tống Phước Hiệp

Địa chỉ E-Mail để liên lạc với chúng tôi: trangnhatongphuochiep.com@gmail.com
Web Analytics