User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Car Crash

Huân đổi sang lane bên trái, định quẹo vào parking, nhưng vừa mới chậm lại thì chiếc xe phía sau đã chồm tới đụng vào xe Huân. Huân đạp thắng, chiếc xe chỉ hơi đảo một chút nhưng ngừng lại ngay. Nghe tiếng động Huân biết là xe chỉ mới bị đụng nhẹ nhưng Huân thấy thật bực mình. Chỉ còn có vài phút là đến giờ hẹn. Đụng xe chờ cảnh sát làm thủ tục không biết đến bao giờ. Đi interview xin việc mà tới trễ thì có… ăn mày! Không biết thằng khốn nạn nào đụng mình?

Huân mở cửa xe tiến về chiếc BMW phía sau. Cô gái còn trẻ, mặt trắng xanh, môi mím chặt đang ngồi sững trước tay lái. Huân gõ nhẹ vào cửa kính:
– Are you OK?
Cô gái mở cửa xe bước ra, và bất thình lình hét vào mặt Huân:
– You cut in front of me!
Huân giật mình khoa tay:
– Come on, take it easy! You hit me from behind! It’s your fault!

Huân vừa bực vừa tức! Mẹ kiếp, đụng vào sau đít xe người ta, không mở mồm xin lỗi thì thôi lại còn mồm loa mép giải, con nhỏ Tàu này đáng ghét thật. Chiếc Bimmer láng cóng của cô gái hình như không việc gì, ngoài một vết trầy nhỏ, riêng cản sau của chiếc  Toyota cũ rích bị móp nhẹ. Xe đã móp bên hông, bây giờ móp thêm một tí nữa, ăn thua mẹ gì! Huân nhún vai:
– It looks as if you and your car are OK. I’m in hurry. Can we forget about what happened, and move on?
Cô gái cúi xuống nhìn vết trầy, nhìn chỗ móp trên xe Huân như cân nhắc, cuối cùng gật đầu:
– OK! But you’d  be careful, and drive like a gentleman!
Huân quay đi lầu bầu:
– Gentleman cái… con kẹ! Chỉ được cái láo lếu!

Bỗng dưng Huân nghe tiếng hét sau lưng:
– Anh nói cái gì? Anh nói ai láo lếu?
Huân quay lại, ngớ người, nhìn cô gái đang hai tay chống nạnh:
– Ồ, tôi tưởng cô là… ba Tàu!
– Bộ tôi là Tàu thì anh có quyền chửi tôi sao? You’re so rude!
Huân nhìn đồng hồ, cáu kỉnh:
– Tôi không có thì giờ tiếp chuyện cô! Whatever you think. I don’t give a damn!
Huân giận giữ, đóng mạnh cửa xe, mở máy, đạp gas cho chiếc xe chồm lên, quẹo trái vào parking. Đúng là chẳng ra cái ‘đếch’ gì! Huân nghĩ thầm, đậu xe vào chỗ dành riêng cho ‘visitor’, hít một hơi dài cho bớt căng thẳng trước khi mở cửa xe, tìm chiếc jacket khoác lên người.

Ngước nhìn toà building hai tầng, có lẽ là văn phòng chính của công ty, Huân hấp tấp tìm đường đến lobbly. Trước khi đẩy cửa bước vào toà nhà Huân thoáng thấy chiếc Bimmer chạy ngang ngoài parking, vòng ra phía sau, tới khu đậu xe dành riêng cho nhân viên. À thì ra ‘em’ làm hãng này! Chắc cái hãng này cũng chẳng khá!

Bà thư ký già niềm nở hỏi Huân có muốn uống café không trong lúc đợi Ms Tracy Weber. Huân lắc đầu cám ơn. Bà ta trao cho Huân một tờ giấy và mời Huân ngồi đợi. Huân liếc nhìn interview schedule của mình:
09:00 AM        Tracy Weber – I.T. Manager
09:30 AM        Paul Lambert – Sr. Analyst
10:00 AM        Ken Wong – Sr. Software Engineer

Huân thở dài, thất nghiệp đã mấy tháng, gửi bao nhiêu là resume, interview hai lần chẳng đi đến đâu, lần này nữa không biết ra sao. Huân buồn, và mẹ cũng buồn, nhiều lúc Huân không dám ở nhà, tìm vào thư viện ngồi đọc sách cho hết ngày.
Bà thư-ký già nhìn Huân cười:
– Mr. Trần, Tracy just called. She’ll be a few minutes late.

Huân gật đầu, nói không sao. Chậm vài phút chứ chậm một giờ ‘ông’ cũng phải đợi. Đi xin việc ở cái xứ này vui sao được! Huân mở tờ Time, lật mấy trang nhưng chẳng đọc được chữ nào, chỉ ngồi suy nghĩ vẩn vơ. Khốn nạn thiệt! Bằng cấp đầy mình, cũng mấy năm kinh nghiệm, phần cứng phần mềm gì cũng biết, thế mà đời chẳng ra gì. Làm hãng nào hãng nấy xập tiệm, xin việc thì hoặc là không ‘fit’ hoặc là ‘over-qualified’. Đúng là chẳng ra cái ‘đếch’ gì.
– Mr. Trần!
Huân giật mình ngửng lên, ngẩn người nhìn người con gái đứng trước mặt:
– It’s you!
Có tiếng thở dài:
– Yes, it’s me, Tracy Weber. It’s nice to see you… again!

Huân đứng lên, lặng lẽ đi ra cửa. Đúng là số con rệp. Mình tưởng ‘nó’ là Tàu, lầm bầm mắng nó bằng tiếng Việt, ai ngờ nó là Việt Nam, Việt Nam với cái tên Mỹ một trăm phần trăm, và lại là hiring manager ở nơi mình đến xin việc, thế thì có ‘ăn mắm’. Thôi về cho đỡ mất thì giờ!
– Mr. Trần – Tracy chạy theo và nói bằng tiếng Việt một cách rõ ràng – Ông… anh Huân, anh ngừng lại nghe tôi nói đã!
Huân dừng bước, ngoái cổ nhìn lạ, chẳng nói chẳng rằng. Tracy nuốt nước bọt một cách khó khăn:
– Tôi cũng cảm thấy không được tự nhiên. Tuy nhiên công việc là công việc, có tới ba người chúng tôi sẽ phỏng vấn anh. Nếu hai người đồng ý thì công ty vẫn mướn anh như thường. 

Huân từ từ quay lại, nhếch môi cười:
– Chưa ra quân đã thua ‘một không’. Thôi thì ‘cũng liều nhắm mắt đưa chân …’
Tracy cũng gượng cười, ngửa bàn tay trái trắng xanh chỉ về phía hành lang dẫn tới phòng hội:
– Mời anh!
Huân đã có phần nào nguôi ngoai:
– Xin lỗi cô, hay bà, về những gì đã xảy ra.
Tracy  nhìn Huân:
– Cô! Nhưng anh có thể gọi tôi là Tracy hay Trang cũng được.

Huân cầm lá thư offer việc làm chẳng biết nên vui hay buồn. Thực ra thì Huân không mấy hy vọng. Hôm đó Tracy không đến nỗi lạnh lùng nhưng cũng chẳng đầm ấm thân thiện, chỉ hỏi Huân về nghề nghiệp chuyên môn, về những việc làm cũ nhưng không hề đả động gì đến những chi tiết cá nhân như hai đồng hương mới quen nhau thường thăm hỏi. Trước khi ra khỏi phòng hội Tracy mới nhìn thẳng vào mắt Huân:
– Chuyên môn của anh khá như thế mà sao anh không làm được hãng nào lâu? Không biết anh có ‘vấn đề’ gì chúng tôi cần biết không?
Huân nhếch môi cười, ‘vấn đề’ cái con khỉ, chỉ tại mình số con rệp nên mới gặp những cảnh oái ăm như thế này, để hỏi ‘em’ xem:
– Cô nghĩ là tôi có ‘vấn đề’ hay không?
 Nụ cười hiếm hoi thoáng hiện trên môi Tracy:
– Anh Huân nói chuyện với Paul và Ken. Tôi sẽ hỏi xem họ có thấy ‘vấn đề’ gì hay không. Xin chào anh, và chúc anh may mắn.
Huân đứng lên:
– Chào cô, và cám ơn cô!
 
offic
 
Paul nói nhiều hơn là hỏi hoặc nghe Huân. Cái công ty chế tạo ổ cứng cho máy điện toán này được Paul mô tả như một chỗ làm lý tưởng với tương lai rực rỡ. Huân ngồi nghe, gật gù, nghe cha nội nói bắt ham, phỏng vấn thế này thì… ngon rồi! Paul còn đang ba hoa về  những thành tích và công việc của mình khi Ken gõ cửa, ra dấu là đã hết giờ, nên đành ngưng, bắt tay Huân một cách hời hợt trước khi ra khỏi phòng.
Ken mới thực sự là người mang lại một chút ấm áp, với cái bắt tay chặt chẽ, nụ cười tươi, và nhất là khi hai người nói về những đề tài chuyên môn, về Linux, về Weblogics, về Oracle Database  thì Huân thấy như thể là hai người cùng học một trường, cùng làm việc với nhau đã lâu. Ken thân mật vỗ vai Huân khi đưa Huân ra lobby:
– I really enjoy our conversation, and hope to see you again.
 
Huân đọc lại lá thư ký bởi I.T. Director thêm một lần  “… report to Tracy Weber…”. Như thế ‘em’ là boss của mình, không biết có nên nhận việc không, chắc là mình được hai phiếu của Paul và Ken nên họ muớn, nhưng vào làm dưới quyền ‘em’, và nếu ‘em’ còn nhớ chuyện cũ thì đời mình khốn nạn! Well, đang thất nghiệp, được job offer mà không nhận thì hơi điên, nhận đại đi và tiếp tục kiếm việc, nếu được chỗ nào hơn mình ‘dọt’ mấy hồi.
 
Ngồi trong văn phòng Tracy thấy Huân khật khừ đi vào. 9 giờ sáng! Hôm nay như vậy là sớm, nhiều khi còn muộn hơn. Tracy ít gặp Huân vì chẳng có gì để nói! Projects nào giao Huân cũng hoàn tất đúng giờ và tốt đẹp. Huân cũng chẳng có gì để hỏi Tracy vì hình như Huân quá quen với những gì đang làm. Có gì cần bàn cãi Ken và Huân kéo nhau vào phòng hội, khoa chân muá tay một hồi là đâu vào đấy. Không bao giờ Tracy phải ‘chỉ đạo’ hay ‘lưu ý’ Huân. Một tuần gặp nhau một lần, one-on-one meeting, Huân trình bày vắn tắt những việc đang làm, đối thoại ngắn và gọn gàng: any problem, no problem, anything you need, nope, OK, see you later. Không quá 15 phút là xong!
Đôi khi Tracy đi qua bàn làm việc của Huân, chỉ thấy Huân chăm chú nhìn vào màn hình như quên hết những gì đang xảy ra xung quanh nên Tracy cũng không muốn dừng lại hỏi han. Có lúc gặp nhau ngoài hành lang Huân chỉ gật đầu chào. Tracy cũng gật đầu nhìn xuống, nhưng vẫn bắt gặp ánh mắt Huân như thoáng buồn. Ba tháng rồi. Hôm nay Tracy cần nói chuyện riêng với Huân.
– Reng… Reng…
– Huân is here!
– Anh Huân, anh tới gặp Tracy một chút được không?
– Yes, boss!
 
Muốn gì nữa đây? Xin cho ta một chút bình yên. Đời sống đã mệt ngoài! Chẳng ra cái quái gì cả! Tracy chỉ chiếc ghế cạnh bàn sau khi đã khép kín cửa văn phòng riêng:
– Mời anh ngồi.
– Cám ơn cô. Có chuyện gì vậy?
– Anh Huân có biết là hôm nay anh đã là việc cho công ty đúng 90 ngày!
Huân  cười nhẹ:
– Thế hả? Tôi cũng không để ý!
– Anh biết là 90 ngày đầu tiên nhân viên mới đều được coi như là thử thách, ‘on probation’?
Giọng Huân tỉnh bơ:
– Vậy sao? Cô muốn tôi ‘clear my desk’ ngay bây giờ?
 
Tracy lắc đầu, mỉm cưòi nhìn thẳng vào mắt Huân, giọng nói có chút băn khoăn:
– Hình như làm việc ở đây anh không mấy hài lòng?
Huân trả lời chậm trãi:
– Không phải vậy cô Tracy ạ. Tôi hài lòng với những gì tôi đang làm.
Tracy vui vẻ:
– Công ty cũng rất hài lòng, và xin báo để anh biết là anh chính thức trở thành nhân viên thực thụ với tất cả các quyền lợi như quyền mua cổ phần giảm giá, tham dự 401K savings plan, etc…
Ngừng một chút Tracy nói nhỏ:
– Tôi cũng rất vui vì anh đã nhận lời làm việc với chúng tôi.
Huân tủm tỉm cười:
– Chắc không? Tôi tưởng là cô…
Tracy ngắt lời:
– Anh Huân, chúng mình ‘get off on the wrong foot’! Xin anh quên cái vụ đụng xe đó đi. Chúng mình đều… lỡ lời.
 
offic1
 
À thì ra ‘em’ cũng biết là mình lỡ lời! ‘Em’ đối xử được như vậy thì mình đâu có hẹp hòi. Giọng Huân dịu xuống:
– Vâng, tôi cũng hơi gay gắt. Mong là cô không còn để tâm.
Tracy lắc đầu nhè nhẹ, nhìn Huân không nói. Huân đứng lên:
– Cám ơn cô. Tôi xin phép.
Tracy đưa tay ra hiệu cho quân ngồi xuống:
– Khoan đã anh Huân. – Tracy mở ngăn kéo lôi ra một chiếc phong bì trao cho Huân – Ông Miller, Giám Đốc I.T., theo lời đề nghị của chúng tôi đã điều chỉnh lương bổng của anh cho đứng mức. Chúc mừng anh, và mong anh tiếp tục công việc một cách tốt đẹp.

Đón lấy phong bì, Huân chợt ngại ngùng:
– Rất cám ơn cô và ông Miller. Tôi không biết nói gì hơn!
Tracy mỉm cười:
– It’s our pleasure. Anh Huân cho… Tracy hỏi thêm một câu được không?
– Vâng. Cô cứ tự nhiên.
– Hình như anh có chuyện gì buồn, và không bao giờ thấy anh ra ngoài ăn trưa?
– Ồ, tưởng chuyện gì. Tôi không ra ngoài ăn trưa vì tôi tới sở khá trễ, không dám ra ngoài vì sợ mất thì giờ, với lại nếu tôi không mang theo thức ăn trưa mẹ tôi sẽ không vui lòng. Còn chuyện buồn thì đời người mấy ai không? Cô lúc nào cũng vui sao?
Tracy vừa cười vừa lắc đầu:
– Xin lỗi anh nhé. Anh ngần ấy tuổi mà còn sống với mẹ! Kể ra thì cũng hơi lạ!
– Với đời sống Mỹ thì không bình thường. Con cái, nhất là con trai, 18 tuổi đi học xa, hoặc ra ở riêng. Tôi sống với mẹ từ ngày tôi ra đời cho đến bây giờ, vì chỉ còn hai mẹ con.

Tracy nhìn Huân rất lâu:
– Tracy không biết gì về anh. Thế này nhé, nhân dịp đặc biệt này Tracy mời anh ra ngoài ăn trưa hôm nay để chúng mình hiểu nhau hơn. Friend?
Huân bật cười:
– Sure! Tôi cũng đang muốn biết tại sao cô lại có cái tên Mỹ mà nhìn cô chẳng thấy Mỹ chút nào! Trông cứ như là Chinese… kung-fu woman!
– Ớ ờ …
Sau khi người waitress đã nhận xong order Huân mới bắt đầu hỏi chuyện Tracy. Giọng Huân như có gì vui thích:
– Tên Việt Nam của cô là gì?
– Tracy đã nói anh nghe rồi mà. Trang!
– Gì Trang mới được chứ?
– Hoàng Minh Trang!
– Tại sao lại đổi ra ‘Tracy Weber’?

Tracy cuời buồn:
– Ba Tracy mất sớm. Năm Tracy 16 tuổi mẹ Tracy tái giá với một người bạn Mỹ. Ông ta nhận Tracy làm con nuôi, đổi tên thành Tracy Weber, và giúp cho Tracy theo học Đại Học!
– Vậy mà tôi lại tưởng cô… lấy chồng Mỹ rồi ly dị!
Tracy trợn mắt:
– Hứ! Mới hai mươi mấy mà chồng con gì. Mà sao anh nghĩ… ác nhơn ác đức vậy!
Huân cười xoà:
– Tại tôi không thấy lý do nào hợp lý hơn. Với lại…
Tracy tiếp lời:
– Với lại anh ghét Tracy chứ gì!
– No boss! Sợ chứ không ghét.
Tracy bật cười:
– Tracy biết anh không hiền. Không ngờ còn xạo ghê. Có lẽ anh Huân chỉ sợ… trời đánh, hoặc là sợ… vợ!
Huân nheo mắt:
– Cô biết là tôi còn độc thân mà. Sống với mẹ thì làm sao có vợ.
– Ớ ờ! Biết đâu!

Huân tự nhiên trầm giọng, thoáng buồn:
– Ba tôi bị đi ‘cải tạo’ khi tôi vừa mới sinh vào năm 1975. Mẹ tôi tần tảo nuôi chồng, nuôi con, có nhiều lúc phải nhịn đói để tôi có cơm ăn. Chúng tôi được qua Mỹ định cư năm 1992, lúc tôi vừa 17 tuổi. Đời sống trên nuớc Mỹ không còn đói khổ nhưng cũng nhọc nhằn. Ba tôi mới mất cách đây vài năm. Từ ngày đó mẹ tôi trở nên câm nín, chỉ có tôi quanh quẩn bên mẹ, cố làm cho mẹ vui, dù rằng phải hy sinh một chút đời sống riêng tư của mình!
Tracy thở dài ái ngại:
– Xin lỗi anh Huân. Tracy làm anh khơi lại nỗi buồn.
– Không có gì. Mà thôi chúng mình ăn nhé. Còn phải về chạy thêm cái test xem program mới viết đã sẵn sàng chưa.

Trời mưa nặng hạt. Lâu lắm Cali mới lại có một trận mưa lớn cho bong bóng nước nổi phập phồng trên vỉa hè như là Sài Gòn thời ấu thơ. Tracy đứng nhìn mưa qua cửa sổ ngại ngùng, không muốn ra ngoài ăn trưa. Có tiếng điện thoại reo, Tracy nhấc máy:
– Yes?
– ….
– Oh, no. I don’t want to go out. The rain is too heavy, Peter!
– …
– I know. But I just don’t want to! Another time, OK?

Tracy bỏ máy, tìm trong ngăn kéo quả táo mang vào sở sáng nay, định đưa lên miệng cắn, nhưng chợt Tracy ngừng lại, tung nhẹ quả táo trên tay, mở cửa văn phòng đi tìm Huân. Từ ngày đi ăn trưa với nhau lần đầu tiên đó Huân đối với Tracy đã bớt e dè, và Tracy cũng thấy mình không còn phải giữ gìn quá đáng như xưa. Những lần hội họp ‘one-on-one’ đã lâu hơn, và không chỉ hoàn toàn là công việc. Khi có dịp đi qua cubicle chỗ Huân ngồi Tracy đã có thể dừng lại nói dăm ba câu vu vơ, và Huân đã quay ra cười với Tracy chứ không chỉ nhìn màn hình đăm đăm. Hai người cũng đã đi ăn trưa với nhau thêm vài lần vào những dịp đặc biệt, kể cả những khi trời đi vắng, Huân tới tìm Tracy mời đi ăn.

Hai người đã trở thành bạn, và tình bạn của họ Tracy thấy đằm thắm hơn là những gì Tracy tìm thấy ở Peter. Huân tính tình kiêu hãnh nhưng cũng dịu dàng và quan tâm tới người khác. Đi ăn chung Huân kín đáo tìm cách  đứng lên trả tiền chứ không như Peter sòng phẳng, đếm từng đồng chia tiền ăn trước mặt mọi người. Mắt Huân buồn, nhìn xa xôi, nhưng từ những lần chuyện trò với Huân Tracy như tìm lại được những hình ảnh thân quen của quê nhà, và đôi lúc Tracy xúc động đến ngậm ngùi nghe Huân nói về quê hương, về gia đình, về bạn bè và ước vọng tương lai.

– Eh, anh Huân, ăn trưa chưa?
Huân nhìn lên, nhe răng cười:
– Sắp. Tracy chưa đi sao.
– Không. Mưa quá.
– Peter đón mà, đâu sợ ướt áo!
– Tracy cancel rồi. Mà sao anh biết Peter …
– Ha ha, – Chỉ sang cubicle nơi Paul ngồi – chúng nó mới đánh cá là mưa mấy Peter cũng tới.
Tracy xịu mặt:
– Vô duyên!
– Ủa, Tracy nói tôi ‘vô duyên’ hả? Tôi đâu có đánh cá!
– Không phải anh. Mà anh có gì ăn chia cho Tracy với. Tracy đổi cho anh quả táo nè.
– Tôi có cơm nắm ăn với thịt kho! Chúng mình ‘cưa’ đôi nắm cơm. Còn quả táo thì Tracy giữ lấy – Huân tủm tỉm cười – sợ nghẹn giống ông Adam!
Tracy đỏ mặt:
– Anh…
– Ồ, Just kidding!
Huân xách túi thức ăn, đứng lên:
– Chúng mình xuống kitchen ăn cho tiện. Cũng cần mua lon nước uống nữa. Với lại ở đây nói tiếng Việt không tiện, dù lúc này đang giờ lunch break. OK?

Tracy nhoẻn miệng cười, theo chân Huân, mặc kệ Paul đang thò đầu ra khỏi cubicle, ngó theo. Nhìn Tracy nhai cơm nắm một cách ngon lành Huân hỏi:
– Good?
Tracy nuốt vội miếng cơm:
– Very good! Mẹ anh kho thịt hả?
– Không. Tôi kho!
– Hả? Bộ anh biết làm bếp sao?
– Chứ sao. Mẹ tôi hay đau ốm. Tôi nấu ăn lấy nên quen dần. Sáng nào tôi cũng chuẩn bị đầy đủ cho mẹ rồi mới đi làm.
– Oh boy! Tracy ở một mình, chỉ biết nấu nước sôi! Trưa ăn tiệm, tối ăn pizza hay mì gói!
– Tội chưa. Bữa nào Tracy tới nhà, tôi nấu cơm mời Tracy ăn.

Huân nói xong mới chợt nhận ra là mình đã hơi vô ý, và sợ Tracy hiểu lầm, nên đang định tìm lời nói chữa thì Tracy đã vội vàng:
– Nhớ nhé!
Huân thở ra:
– Vâng, Tracy có thể mời cả Peter nữa.
Tracy tròn mắt nhìn Huân:
– Why? Peter is just a friend at work.
Huân lắc đầu không tin:
– Just a friend? Tôi tưởng là hơn thế nữa!
Tracy ngần ngừ:
– Maybe just a little bit more than that. But nothing serious…
Huân xua tay:
– Tracy không cần phải giải thích. Tôi xin lỗi nếu có lỡ lời, tò mò vào việc riêng của Tracy.
Tracy không nói, đưa mắt nhìn trời mưa ngoài hàng hiên như có gì đang suy nghĩ, chợt quay lại nhìn Huân thở dài:
– Thanks for the food. I got to go.

Quả táo của Tracy vẫn nằm trơ vơ trên bàn. Huân nhìn theo Tracy cắm cúi bước về văn phòng riêng và chợt thấy bâng khuâng, miếng cơm hình như nhạt nhẽo. Tình cảm của Huân với Tracy không còn lạnh lẽo như xưa, trái lại rất ấm áp mỗi khi Huân thấy Tracy cười với mình. Buổi trưa Tracy quanh quẩn tại văn phòng nhiều hơn là đi ăn trưa với Peter, và nhiều lần Tracy chủ động rủ Huân đi tìm những quán ăn Việt-Nam đặc biệt trong vùng. Huân đã nhìn thấy ở Tracy tấm lòng thẳng thắn của một người lớn lên ở nước Mỹ, nhưng đồng thời vẫn có chút gì rất Việt-Nam, rất nhẹ nhàng và đằm thắm.
Bất chợt Tracy quay trở lại, đưa tay định cầm quả táo. Huân chận lại, bàn tay Huân nằm trên tay Tracy:

traitao

– It’s mine.
Tracy sững sờ:
– Tưởng anh không thèm.
Huân không nói, bàn tay nắm chặt hơn trong lúc Tracy bối rối cúi đầu. Huân nhỏ nhẹ:
– Tracy ngồi xuống đi! Chúng mình chia nhau quả táo nhé.
Tracy lấy lại bình tĩnh, trìu mến nhìn Huân:
– Dạ.
– Không có dao. Tracy cắn trước đi.
Tracy nhìn Huân đăm đăm, đưa quả táo lên miệng cắn một miếng nhỏ trước khi trao lại cho Huân. Huân nhìn vết răng trên quả táo cười với Tracy:
– Răng Tracy như răng chuột. Để… anh xóa cái dấu vết này.
Dù Tracy và Huân hết sức kín đáo nhưng rồi hình như ai cũng biết. Thỉnh thoảng Ken chỉ nhìn Huân cười cười, riêng Paul mồm oang oang lâu lâu hỏi thăm Huân “How’s the boss!”. Huân rất bực bội nhưng làm như mình cóc cần, nhún vai không thèm trả lời.

Huân và Tracy đi ăn trưa với nhau thường hơn, nhưng để tránh tiếng, Huân ra khỏi sở trước, chờ Tracy ở một góc đường, trước khi dắt tay nhau tìm một tiệm ăn xa xa chỗ làm. Thức ăn trưa Huân mang từ nhà Tracy để dành ăn tối. Hôm đó ở tiệm ăn ra Tracy than:
– Tracy mập ra đó. Bắt đền anh Huân.
Huân bẹo má Tracy:
– Em ăn mì gói riết thành sợi mì luôn! Thằng Paul nó nói em bây giờ em đẹp hơn trước nhiều! Nhiều lúc anh rất bực mình với nó, nhưng nghĩ lại nhờ nó bỏ phiếu ‘Yes’ cho anh nên anh mới được mướn vào làm nên anh cố nhịn.
Tracy bĩu môi:
– Nó bỏ phiếu ’No’chứ ‘Yes’ hồi nào!
Huân ngẩn ngơ:
– Thế em bỏ phiếu ‘Yes’ mướn anh à?
Tracy lặng lẽ nhìn Huân, nhẹ gật đầu. Huân run lên, kéo Tracy đi sát vào mình:
– Anh tưởng là hôm đó em rất ghét anh.

Lunch time
 
Tracy thì thầm vào tai Huân:
– Em thật xúc động khi thấy anh đứng lên bỏ ra về, không nói một lời, dù đang cần việc làm. Ít người tính khí  ‘đàn ông’ như vậy, nên em mới đuổi theo anh, và em quí anh từ lúc đó. Vả lại kiến thức và kinh nghiệm của anh rất phù hợp với việc làm tại I.T. Department.
Huân hôn nhẹ lên má Tracy:
– Còn em yêu anh từ bao giờ?
Tracy lườm Huân:
– Em cũng muốn hỏi anh câu đó!
Cả hai im lặng mỉm cười, chợt Tracy đẩy nhẹ Huân ra xa vì hai người đã về gần tới nơi làm việc. Huân nói thêm:
– Em nhớ nhé. Chiều thứ Bảy anh sẽ đón em tới nhà ăn cơm tối với gia đình anh.
Tracy nhỏ nhẹ:
– Dạ. Em chờ anh.
 
Mẹ làm Huân thật khó xử và ray rứt buồn. Tracy đã ngồi vào bàn ăn và mặc dù Huân đã cố mời nhiều lần nhưng mẹ vẫn ở trong phòng, không chịu ra ăn cơm. Huân thở dài phân trần với Tracy:
– Em đừng buồn nhé. Mẹ anh không được bình thường, lúc buồn lúc vui, ít muốn gặp người lạ.
Tracy rụt rè:
– Mẹ có la anh không?
Huân lắc đầu buồn bã:
– Hầu như không bao giờ, nhưng nếu anh có nói hoặc làm gì không vừa ý mẹ thì mẹ hay dỗi, bỏ ăn, và còn nói những câu như “Tôi nhịn ăn quen rồi” làm anh đau thắt. Em biết là ngày xưa đã có thời mẹ nhịn đói để cho anh được no! Anh làm sao dám để mẹ buồn.
 
Nước mắt Tracy muốn ứa ra:
– Em hiểu. Anh Huân đừng buồn nữa.
– Em ăn với anh một chén cơm nhé. Anh sửa soạn cả buổi chiều.
Tracy nói nhỏ, gần như thì thào:
– Thôi anh ạ. Anh đưa em về, để mẹ ngủ hoặc ra ăn cơm một mình cho yên tĩnh. Em cũng không thấy đói nữa. Em yêu anh, và em không buồn đâu.
Tracy đứng lên, Huân cũng đứng lên:
– Anh xin lỗi em. Anh chỉ muốn em tới nhà gặp mẹ, mời em một bữa cơm gia đình mà không xong. Hay là chúng mình tới Chez Christina ăn cơm?
Tracy bá cổ Huân thì thầm:
– Anh đưa em về. Em chỉ muốn được ôm anh mãi như thế này.

Trời mới tối nhưng xa lộ 680 chiều thứ Bảy vắng tanh. Huân lái xe chầm chậm, chiếc xe Toyota cũ kỹ chạy ì ạch như con ngựa già. Tracy dựa đầu vào vai Huân, lâu lâu lại ngửng lên nhìn, và mỉm cười vu vơ. Khi xe vào trong khu cư xá, Huân chạy chầm chậm vào parking, đậu cạnh chiếc BMW của Tracy, cố gắng pha trò:
– Yên chí, anh sẽ cẩn thận không đụng vào xe em lần nữa!
Tracy cắn nhẹ vào vai Huân:
– Bắt đền anh đó.
Huân hôn lên trán Tracy
– Để anh đưa em vào.

Tracy dựa vào Huân, những bước chân hình như quấn quít không vững. Khó khăn lắm Huân mới mở được cánh cửa, vừa lúc ấy vòng tay Tracy đã vít đầu Huân xuống, hai đôi môi tìm nhau, và trong hơi thở rộn ràng tiếng Tracy nghe như gió thoảng:
– Anh Huân! Anh đừng về.
Cửa văn phòng đóng kín nhưng mọi người vẫn có thể nhìn thấy hai người qua những khung kính trong suốt. Huân kéo ghế ngồi cách xa bàn giấy của Tracy:
– Em đi họp off-site có gì lạ không?
Tracy lắc đầu:
– Họ chỉ bàn về ngân sách cho năm tới. Department của chúng mình không có gì thay đổi nhiều.
– Vắng em mấy ngày anh… Thằng Paul khốn nạn nó nói anh love sick!
Tracy nhìn Huân trìu mến:
– Em có gọi anh mấy lần, nhưng không nói được gì nhiều.

Huân cười nhẹ:
– Cứ thấy anh nói tiếng Việt là Paul nó lại thò đầu sang hỏi “How’s the boss”. Có lẽ anh sẽ tìm việc làm ở nơi khác vì anh không muốn gây trở ngại cho em. Anh sợ là chúng mình vi phạm nội quy của hãng không chừng!
– Em biết, nhưng em không muốn xa anh. Nếu không gặp anh hàng ngày em sẽ buồn lắm nên em đã dàn xếp để anh được thuyên chuyển sang Engineering Department. Toà nhà Engineering ở ngay bên cạnh I.T. Departament của chúng mình. Hàng ngày chúng mình vẫn có thể gặp nhau, vẫn có thể ăn trưa với nhau, và anh không làm dưới quyền em nữa nên không vi phạm nội quy của hãng. Hơn thế nữa, với kiến thức và kinh nghiệm của anh, Engineering có lẽ thích hợp với anh hơn là Information Technology.

Huân mỉm cười:
– Em ‘dàn xếp’ sao hay vậy?
Tracy cũng cười:
– Em phải ‘thú thật’ với ông Miller, boss của em, và nhờ ông ấy giúp. Đáng lẽ em phải bàn với anh trước, nhưng đang lúc họp off-site, mấy sếp lớn đều có mặt nên ‘dàn xếp’ mau chóng và tiện lợi. Anh không buồn em chứ?
– Không, anh phải cám ơn em.
Huân chợt ngập ngừng:
– Em biết rồi đó. Có những lúc anh buồn vô cùng. Ba anh qua đời, mẹ anh đau yếu, tính tình lại bất bình thường, chỉ có mình anh là con. Trước đây anh cũng đã có một thời yêu một người con gái. Cô ta đến thăm gia đình anh một lần, thế là tan vỡ. Anh cũng không thể nào trách cô ta được vì biết rằng cô ta không thể nào sống chung với gia đình anh, và anh không thể nào bỏ mẹ một mình. Anh yêu thương mẹ vì những gì mẹ đã làm cho anh, cho gia đình. Từ ngày yêu em, anh đã có chút vui, nhưng lúc nào anh cũng lo sợ trước sau gì rồi anh cũng sẽ lại mất em!
– Huân, anh kéo ghế lại gần em! Em có cái này muốn đưa cho anh.

Huân kéo ghế lại gần. Tracy thò tay vào túi xách, tìm một cái gì đó nhưng giấu kín trong bàn tay nắm chặt:
– Huân. Anh chìa tay ra!
Huân ngửa bàn tay đặt nhẹ trên bàn chờ đợi, mắt nhìn Tracy có chút ngạc nhiên. Tracy đặt nắm tay run run của mình trên lòng bàn tay của Huân, và từ từ ruỗi những ngón tay, thả vật đang giấu kín. Chiếc chìa khoá! Tay Huân run lên:
– Chìa khoá apartment của em?
Tracy cúi mặt, giọng nói không còn rõ ràng:
– Em không thể đến nhà anh được nhưng nhà em cũng như nhà chúng mình. Anh tới với em lúc nào cũng được. Anh… anh biết là em yêu anh nhiều lắm không!

Huân như nghẹn lời vì cảm động. “Tracy” Huân gọi nhỏ. Tracy ngước nhìn Huân “Dạ”, ngoan và hiền. Huân thì thầm “May mà có em… Ước gì anh có thể ôm hôn em lúc này”.

Trần Quang Thiệu

 

Add comment


Security code
Refresh

Tìm các bài VĂN khác theo vần ABC . . .

Tống Phước Hiệp

Địa chỉ E-Mail để liên lạc với chúng tôi: trangnhatongphuochiep.com@gmail.com