User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Bao giờ cũng vậy, mỗi lần được dịp lên Đà Lạt là Lâm thường đến Thư Viện của trường Đại Học, anh thích ngồi vào một chỗ nhất định ở cuối góc phòng, ngồi ở đó anh dễ nhìn bao quát cả một không gian yên tĩnh, một khung cảnh sống động trong yên lặng, đôi khi anh nhìn ra ngoài sân trường Đại Học và cảm thấy một sự thân thuộc gần gũi rất dễ thương, nhưng từ ngày có cô nhỏ ngồi vào vị trí sau quầy thư viện thì cái nhìn của anh không còn lang thang đây đó nữa mà thường xuyên đậu lại trên khuôn mặt của cô, một nét mặt thật khả ái; nhất là ở đôi mắt chứa đựng cả một thế giới nội tâm kì bí, một đôi mắt to tròn đen láy sâu thăm thẳm, anh muốn khám phá, muốn xới tung những gì đang ẩn náu trong cái đầu nhỏ bé xinh xắn ấy; để tìm kiếm điều gì đó mà chính anh chưa hiểu được, chỉ biết rằng ánh mắt đó lôi cuốn anh với cái nhìn vừa u buồn vừa tha thiết, đôi lúc như muốn nổi loạn nhưng lắm khi là cả sự êm đềm dịu ngọt, cô ít nói mà rất biết im lặng để nghe và thích nghe.

Cho đến bây giờ anh vẫn biết rất ít về cô; tên: Lâm Quỳnh Thu, mười tám tuổi đã thi đậu Tú Tài Toàn, năm nay phải thay cha làm Quản thủ thư viện, năm sau mới vào Đại Học ngành Sư Phạm; ít thích giao tiếp nên ít có bạn bè và sống khép kín. Ở cô luôn có vẻ e dè ngần ngại và chưa một lần dám mời anh vào nhà, mỗi chiều anh chỉ được phép đưa cô về đến cổng, được phép ngắt một cánh hoa Tường Vi trước hàng rào nhà cô. Có đôi khi vào ban đêm anh thả bộ quanh phố sau khi uống một tách cà phê ở quán Văn, đôi chân lang thang đưa anh đến trước cổng nhà cô; hương Ngọc Lan thơm ngát cả không gian, anh đứng im nhìn vào, cố ý nhả thật nhiều khói thuốc lá để mùi thuốc ngây ngây hòa quyện với hương thơm Ngọc Lan cho bay vào cửa sổ nhà cô. Anh thích thú khi cảm thấy mình đâm ra lẩm cẩm như một ông già và ngây ngô như một đứa con trai vừa mới lớn.

Lâm tốt nghiệp trường Sĩ Quan Không quân Sài Gòn, sau đó được thuyên chuyển về Nha Trang, phi trường Nha Trang rộng lớn, nằm dọc theo ven biển, trước cổng chính của Phi trường Quân sự Phi Long là con đường Biệt Thự đâm thẳng ra biển. Thành phố nên thơ lãng mạn với biển xanh và cát trắng, với những hàng dừa ngả nghiêng lơi lả, vì độc thân sống xa gia đình nên anh được xếp cho một căn phòng nhỏ trong cư xá Sĩ Quan, dãy phòng anh ở hướng ra biển, chỉ cần băng qua bên kia đường Độc Lập là đến hàng dương, thêm vài bước nữa là xuống bãi cát, những lúc buồn anh thích một mình ra biển ngồi nhìn sóng vỗ vào bờ, nhìn những người đi tắm đang vô tư đùa nghịch với sóng và cát biển, tâm hồn anh lãng đãng nhấp nhô theo từng con sóng, Nha Trang đẹp và bình yên, mỗi lần tung cánh sắt bay lượn trên bầu trời trong veo điểm vài cụm mây trắng, anh nhìn xuống phía bên dưới để thấy biển bao la với một màu xanh thẳm, màu xanh của trời, màu trắng của mây và màu nước biển giao hòa quyện lẫn vào nhau đẹp lạ lùng, tâm hồn anh xúc động đến ngất ngây, thỉnh thoảng sau mỗi chuyến bay trở về phi trường anh theo vài người bạn đến vũ trường, niềm vui của họ là để cho đôi chân được thả lỏng; lả lướt quay trên sàn nhảy hoặc lang thang ngoài phố, hẹn hò với ai đó… nhưng những lần như thế anh rất mau chán, anh thích ra biển ngồi một mình mà nhìn xa xôi về phía tận chân trời, hoặc vẽ vu vơ trên cát một hình ảnh, một gương mặt nào đó thoáng qua trong trí nhớ của mình, đôi khi anh tạt vào một quán cà phê bất chợt trên đường, uống ly cà phê đen, nghe vài bản nhạc nhẹ, nhìn những người chung quanh một cách thờ ơ…

nt2

Vì phi đoàn 114 của Lâm ở Nha Trang nên anh thường xuyên được dịp lên Đà Lạt, thành phố biển rất gần thành phố núi tính theo đường chim bay, nhờ vậy anh có cơ hội để ghi danh học Văn Khoa ở Viện Đại Học Đà Lạt, vì thời gian bị trói buộc với đời phi công như anh, thì anh chỉ có thể học theo lối hàm thụ mà thôi, anh không thể là sinh viên thuần túy được. Đôi khi buổi trưa anh ở NT, chiều thì anh có mặt ở thư viện này và sáng sớm hôm sau anh lại tung cánh chim lướt trên bầu trời bao la rộng lớn. Biết bao thành phố anh đã đi qua, đã gởi gắm vào đó ít nhiều kỷ niệm nhưng bây giờ Đà Lạt lại là nơi níu giữ bước chân anh nhiều nhất. Ngày nào có được đôi giờ ngồi trong giảng đường, ngày đó anh cảm thấy mình như một chàng thư sinh bảnh bao, vô tư, anh tạm quên đi bao điều cam go trong cuộc sống.

Và chiều nay, khi ngồi vẽ vu vơ trên cát như bao nhiêu buổi chiều… thì hình ảnh cô với đôi mắt to tròn đen láy sâu thăm thẳm lại hiện ra trong trí làm anh chợt nhớ đến thành phố Đà Lạt một cách da diết. Nỗi nhớ của anh lại nhấp nhô theo từng cơn sóng biển, theo từng nét vẽ trên bãi cát trắng tinh. Gió từ biển thổi vào mát lạnh, anh ngồi thật lâu trên cát cho tới khi trời nhá nhem tối, trên bãi biển không còn người tắm, đèn đường bật sáng, và có nhiều người đi dạo mát trên con đường dọc ven biển, anh mới đứng dậy ra về, cảm thấy đói bụng anh lại quay ngược ra phố tìm một tiệm hủ tiếu; ăn một tô rồi lững thững về cư xá, vào phòng của mình, tuy nằm trong phòng nhưng anh vẫn nghe tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ. Giờ này người bạn phòng bên cạnh chắc là đang nhảy nhót ở một vũ trường nào đó. Tự nhiên anh nghe mình cô đơn quá, anh không bật đèn phòng cho sáng mà chỉ muốn nằm trong bóng tối để nghỉ về mình, về những điều liên quan đến anh… rất nhiều và rất nhiều.

Lâm nhớ Sài Gòn, nhớ cha mẹ nhưng nếu được về phép thì anh chỉ thăm nhà chừng đôi ngày rồi vội vàng bay lên Đà Lạt, Lâm sẵn sàng hoán đổi cho bạn bè để được ở lại đây lâu hơn. Mẹ anh nghĩ rằng cứ cưới vợ cho anh là trói được đôi chân thích bay nhảy của anh, nhưng với anh thì đâu có đơn giản như vậy. Lâm cũng từng có vài ba bóng dáng con gái bước vào tim mình, nằm ở đó một khoảng thời gian ngắn, anh không xác định được cương vị của họ là gì trong tâm hồn mình, anh thích tìm hiểu họ như tìm hiểu những miền đất mới trên quê hương, bạn bè cho rằng anh là người mau chán, dễ đổi thay, các cô gái cho rằng anh “đẹp mà đểu”, riêng anh; anh cảm thấy cuộc sống của mình thật bình yên, anh hài lòng với những gì mình đã có, đang có và sẽ có.

Lần nào có dịp ghé qua Đà Lạt anh lại đến thư viện sau khi đã làm xong công việc, chỉ từ 1 đến 2 tiếng đồng hồ để thu thập tài liệu, anh đọc sách cũng say mê như anh được bay trên bầu trời xanh. Khi thấy cô gái quản thủ thư viện mới thay cho người đàn ông lớn tuổi; họ rất giống nhau, anh đoán họ là hai cha con, anh cảm thấy nơi cô gái có điều gì đó bí ẩn và chính điều đó đã lôi cuốn anh. Nhưng sao anh lại cứ thoắt ẩn thoắt hiện, khi thì rất đều đặn trong vài buổi chiều, khi thì biến mất dạng suốt cả tuần, anh đâu biết rằng con tim cô đang quay cuồng chao đảo vì anh; đôi khi cô cảm thấy tâm hồn mình như ứa máu. Cứ thế; thời gian lặng lẽ trôi đi và đọng lại trong ánh mắt cô những nỗi buồn. Mỗi lần có dịp lên Đà Lạt, anh nhanh chóng đến thư viện đọc vài trang sách, chờ đợi hết giờ để được đưa cô về, câu chuyện không có gì nhiều nhưng cũng đủ làm cho cô ấm lòng và anh cảm thấy vui vui, có những buổi chiều trời mưa lất phất hai người cùng nép mình che chung một cây dù, với cô; hạnh phúc theo từng bước chân, từng giọt mưa rơi nhưng không ướt áo. Cô mong mùa xuân mau đến để được cùng anh đi dưới bóng hoa anh đào, nhưng cô lại cũng mong mãi hoài được nép mình bên anh dưới bóng che của cây dù xinh xinh, đi bên anh cô cảm thấy mình thật nhỏ bé mong manh cần được anh che chở; bảo bọc, còn anh; anh thấy mình là một người đàn ông to lớn và thật vững vàng, mạnh mẽ.

***

Cầm lệnh thuyên chuyển trên tay, anh hơi choáng váng khi nhìn thấy địa danh phải đến: Sư Đoàn 6 Không Quân, đóng tại Pleiku; nhưng rồi anh trấn tỉnh lại: “cũng chẳng sao… ở đó có em Pleiku má đỏ môi hồng”, miền đất này mới dù đã có đôi ba lần anh có ghé qua, ở đó buồn lắm lắm nhưng không sao, với anh; khi đã có đôi cánh bay trên mình thì Pleiku - Đà Lạt đâu xa xôi gì… hơn nữa cả hai nơi đều có những rừng thông xanh, đều có bụi đỏ, chỉ khác nhau là một nơi đài các kiêu sa được mệnh danh là petit Paris, còn một nơi như là nàng sơn nữ mĩ miều… Hôm nay thứ ba, ngày kia là thứ năm, anh phải đi rồi. Lâm chỉ xin được hai ngày phép, nói đúng hơn là anh phải năn nỉ người bạn trong phi đoàn hoán đổi cho để anh tức tốc lên Đà Lạt thăm cô, như thế anh chỉ còn được hai buổi: chiều nay và chiều mai nữa mà thôi, để gặp cô, để đưa cô về trên con đường dốc nhỏ có hoa Quì vàng và hai hàng cây Anh Đào chưa đến mùa trổ hoa.

Hôm nay anh đến thư viện, không là chiếc quần Jean xanh bạc màu và áo chemise trắng như mọi lần, anh mặc bộ đồ bay với nón calor đội lệch, Lâm không mượn tài liệu để tham khảo, chỉ lấy một tờ báo mới; ngồi vào chổ cũ, không đọc báo mà cứ nhìn cô, cô tròn mắt ngạc nhiên khi thấy anh trong bộ đồ đang mặc trên người, linh cảm có điều gì đó không bình thường ở nơi anh, lòng cô bồn chồn, nôn nao; thời gian trôi qua sao quá chậm, con tim cô như bị ai đó bóp nghẹt làm cho khó thở… nhưng rồi cũng đến giờ ra về. Cô đi bên cạnh anh, chưa ai nói với ai câu nào, cho đến gần cuối con dốc anh đứng lại, lúc này anh mới nói với cô:
- Em khoan về nhà vội, anh mời em đi uống nước, nhé.
Cô không thể từ chối điều này khi anh đổi cách xưng hô, tiếng “em” lúc anh nói với cô nó ngọt ngào làm sao… mặc dù biết cha mình đang đợi ở nhà, vì cô là cái đồng hồ không hề chạy sai giờ, nhưng hôm nay, cứ xem như hồng hồ bị yếu dây thiều, cô chỉ về muộn một chút thôi mà. Anh đưa cô đến quán cà phê Văn quen thuộc mà anh thường đến, những bản nhạc Pháp nhẹ nhàng du dương với giọng ca của Adamo, Claude Francois… nhưng mùi thuốc lá làm cô hơi bị choáng ngợp.

Anh kéo ghế cho cô và ngồi xuống cạnh cô, cô chỉ có thể uống được một ly sữa nóng pha thêm một chút cà phê, còn anh là một ly cà phê đen, nóng. Bây giờ thì anh bắt đầu nói nhiều về anh đây, cô ngồi nghe, lặng thầm đau đớn nhưng cũng thật hạnh phúc khi biết rằng mình đang có một chỗ đứng nào đó trong trái tim anh:
- Em biết không; Nha Trang cũng nhộn nhịp vui vẻ và rất nên thơ, rất đẹp, con đường lớn của thành phố chạy dài theo ven biển, cát trắng mịn và nước biển trong veo, xanh ngắt, lúc nào cũng được nghe sóng biển rì rào êm tai nhưng anh thích Đà Lạt hơn, có điều gì đó ở Đà Lạt lôi cuốn anh, amh không thể nào diễn tả cho em hiểu được, bây giờ anh đổi lên Pleiku, ở nơi đó có những nét giống Đà Lạt, đầy sương mù và lạnh, có lắm đồi dốc và thung lũng nhưng hoang sơ giản dị, mộc mạc chứ không kiêu sa đài các như thành phố này. Đường chim bay từ Pleiku đi Đà Lạt cũng gần, anh sẽ về đây thường xuyên, em có nhớ anh không? Còn anh… sẽ nhớ em nhiều lắm đó.

Trái tim cô thổn thức, tâm hồn cô bồi hồi xao xuyến, tình cảm của cô như một ly cà phê sữa: ngọt ngào và kèm theo vị đắng, cô rất muốn gục đầu vào vai anh để khóc nhưng cô không làm được như vậy nên cô cảm thấy giận mình. Lâu lắm cô mới ngập ngừng nói với anh:
- Em nghe nói ở Pleiku không an toàn, nơi đó đánh nhau nhiều ghê lắm… không bình yên như những thành phố lớn, em… rất lo cho anh…
Anh cười, nắm tay cô bóp nhẹ, trời ơi; trái tim cô như muốn vỡ tung bởi sự tiếp xúc diệu kỳ này, bàn tay cô mềm mại, nhỏ nhắn run rẩy nằm gọn trong bàn tay anh đầy ấm áp:
- Anh vui lắm khi cô nhỏ lo cho anh, nhưng em yên tâm, em sẽ là bùa hộ mệnh của anh, nhé.
Cô nhẹ gật đầu, “bùa hộ mệnh” của anh; có nghĩa là từ hôm nay, mỗi ngày cô sẽ cầu nguyện cho anh luôn được bình an vô sự. Cô hỏi anh:
- Anh có tiếp tục theo học hàm thụ nữa không?
- Có chứ, nhưng chắc không được thường xuyên cho lắm, mà thôi, hôm nay anh muốn được nghe em kể chuyện của em.

Cô không biết đã bắt đầu kể từ đâu? Nhiều hay ít? Nhưng có một điều chắc chắn rằng cô vẫn giấu kín tâm tư của mình. Trời chiều chuyển sang màu tím thẫm, cô thảnh thốt kêu lên:
- Ôi, trễ quá rồi, em phải về thôi.
Hai người bước ra khỏi quán cà phê, họ đi chầm chậm như muốn kéo dài thời gian ở bên nhau, anh vẫn nắm thật chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại ấm áp của cô, tự nhiên anh muốn che chở cho cô vì cô nhỏ nhoi yếu đuối như con chim sâu nhỏ, anh bật cười thích thú nói:
- Anh mới khám phá ra một điều; này nhé: Họ của em là tên của anh, hay quá ha.
Cổng nhà cô kia rồi, cha cô đang đứng trong sân chờ đợi, cô vội rụt tay lại nhìn anh và nói một điều mà cô như chợt nhớ ra:
- Anh à, hôm nay là sinh nhật thứ 19 của em, chắc cả nhà mong em ghê lắm.
Cô đi nhanh vào nhà, không chờ ở anh một lời chúc và cũng không nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác lẫn ngạc nhiên của anh. Cha cô tỏ vẻ không bằng lòng nhưng ông chỉ im lặng, ông chưa thể khẳng định được điều gì đang diễn ra trong cô và ông không muốn vô tình làm tổn thương đứa con gái út của mình, tuy nhiên ông đã bắt đầu lo lắng.
Chiếc bánh sinh nhật chị Thanh tự tay làm mừng cô 19 tuổi rất đẹp mắt; trông thật ngon lành, hai đứa cháu đều có quà cho dì Thu, tuổi 19 của cô bắt đầu trong sự xao động của con tim còn non nớt và chất đầy hình ảnh chàng phi công đẹp trai, phong nhã. Cô không biết anh đã ra về trong sự ngạc nhiên đầy thích thú, anh nói với riêng mình: “cô nhỏ của anh ơi, em là cả một khu rừng bí ẩn làm anh rất muốn khám phá”. Đêm tràn đầy hương Ngọc Lan.

***

Vẫn bộ đồ combinaison, vẫn calor đội lệch, anh đến thư viện ngồi vào chỗ nhất định với tờ báo cuộn tròn nắm trong tay mà không mở ra đọc, anh ngó mông ra khoảng sân trống của thư viện, đôi khi anh đưa tay bóp trán, bàn tay người thanh niên này thon, đẹp theo kiểu đàn ông và trắng trẻo, có một nét lôi cuốn làm cho cô không muốn rời mắt khòi nó, thỉnh thoảng anh quay vào nhìn cô làm cho đôi má cô đỏ hồng, hình như bao nhiêu mạch máu trong người cô đều dàn trải lên trên mặt, trên mắt, trên từng sợi lông tơ, không biết người ta như thế nào nhưng hôm nay có hai trái tim đang cùng chung một nhịp đập, một nỗi niềm xao xuyến rung động ngọt ngào như nhau. Đà Lạt chiều nay sao mà đẹp quá, đẹp đến nỗi làm chao đảo lòng người. Trong cái se lạnh của chiều Thu Đà lạt, nắng vàng hanh lướt phủ lên cành cây ngọn cỏ, ở vào một phút giây của cảm xúc cao độ; cô muốn cả hai người cùng hòa quyện và tan biến vào trong cái không gian tuyệt vời này... Reng… reng… anh là người đứng lên; ra ngoài trước tiên khi tiếng chuông hết giờ vang lên, cô hơi lóng ngóng, hơi run rẩy hai tay khi làm những phần việc cuối cùng trong thư viện, sau khi đã xong hết mọi việc cô bước đến bên anh.

Anh mở tờ báo ra, trong tờ báo là một cành Hoa Hồng đỏ rực, tươi thắm, anh trao cho cô và nói với một giọng rất nhẹ nhàng:
- Mừng sinh nhật hôm qua của em.
Cảm xúc dâng trào làm cô như muốn nghẹt thở, chỉ biết đón lấy và thốt lên:
- Cám ơn anh; hoa đẹp quá.
Không hẹn nhau nhưng những bước chân của họ cùng đưa nhau về một lối: quán cà phê Văn, và ngồi vào cũng cái bàn mà hôm qua hai người đã ngồi, cô vẫn có cảm giác hồi hộp, run rẩy khi ở bên anh và nỗi hạnh phúc anh mang đến có thêm vị đắng làm cho cô vừa sung sướng lẫn chút đau đớn…
- Mai anh đi rất sớm, có lẽ lúc đó em còn ngủ. Anh sẽ cố hết sức để lên thăm em trong một ngày gần nhất.
- Còn chuyện học của anh?
- À; em cũng biết mà, anh không phải là sinh viên thuần túy, có thì giờ và điều kiện anh mới đến giảng đường, nhưng lên Pleiku rồi có lẽ anh bận ghê lắm, sẽ phải bay nhiều hơn…

Cô không muốn để lộ cho anh thấy nỗi buồn của cô, tuy nhiên thật khó mà che giấu khi cố nén một tiếng thở dài mà không làm sao kìm lại được, ước gì thời gian ngừng trôi, ước gì cứ mãi là buổi chiều để cô được ngồi mãi bên anh. Hai tay anh nắm lấy bàn tay cô; ấp ủ dịu dàng… tự nhiên cô bật lên những tiếng thổn thức, nước mắt cô lăn dài trên má rơi xuống bàn tay anh, anh đưa lên miệng nếm những giọt nước mắt ấy, nó mằn mặn; âm ấm, anh rút khăn mouchoise lau nước mắt cho cô, dỗ dành:
- Nín đi em, khóc thế này anh buồn lắm; làm sao ngày mai anh đi cho nổi, đến Pleiku rồi anh sẽ viết thư ngay cho em, nín đi ha cô nhỏ của anh, cười một cái lấy hên coi.
Anh có một lối giễu rất dễ thương làm cô bật cười. Chiều đang trôi đi trên những ngọn thông già cao vút, đến lúc phải về nhà rồi, hôm nay anh nắm tay cô chặt hơn hôm qua, và cô; hôm nay đi sát vào anh hơn những hôm trước. Trái tim cô bỗng nhiên đau nhói khi cánh cổng nhà có cây hoa Ngọc Lan và hàng rào hoa Dã Quỳ với cánh cổng có hai cây Tường Vi hiện ra, đã đến lúc chia tay nhau rồi, cô cắn vào môi mình đến rướm máu.
Anh nói với cô trước lúc quay lưng ra về:
- Lần sau anh đến thăm thì phải mời anh vào nhà; nhé. Em nhớ giữ gìn sức khỏe.

Cô gật đầu, đứng trong cổng nhìn ra bóng dáng anh xa dần rồi cô mới đi vào nhà. Bốn con mắt nhìn cô dò hỏi, nhưng bây giờ cô không thể nói gì với cha và chị Thanh, cô chỉ muốn được nằm một mình trong phòng và được khóc, khóc cho thỏa thuê.
Đêm nay trăng không sáng lắm mặc dù đang là 16 tròn trăng, ánh trăng mờ mờ vì bị che lấp bởi một màn sương mỏng, cô ôm cành hoa hồng anh trao tặng ban chiều vào lòng, ấp ủ nó trong trái tim mình, mắt cô đăm đắm nhìn trăng mà dỏi theo hình bóng của anh, lần đầu tiên cô không cảm thấy nhớ mẹ tha thiết như lúc trước mà chỉ rất nhớ anh, nỗi nhớ xoắn thắt, bóp nghẹt trái tim làm cô khóc, khóc nhiều lắm, nước mắt rơi xuống làm cành hoa ướt đẫm. Cô ép cánh hoa thơm nồng nàn được tưới đầy nước mắt của mình vào cuốn nhật ký rồi chìm vào giấc ngủ với hình ảnh chàng phi công vây phủ quanh phòng.

chibenmeLu

Anh đến Pleiku vào sáng sớm, phi trường Cù Hanh đìu hiu lặng im buồn trong mưa, mây xám giăng kín trời, những mái nhà tole thấp lè tè nằm sát bên nhau nhìn vừa có vẻ ấm cúng thân tình nhưng cũng nhếch nhác thế nào ấy, anh biết đó là khu trại gia binh mà cũng có thể là cư xá của Không Quân, đất đỏ quánh dưới chân anh, vì mưa nên nó dính vào nhau sền sệt như bột nhão. Pleiku mưa thật buồn, anh từng nghe câu ví von rằng: “mưa Pleiku thúi cả đất mốc cả người” bây giờ mới thấy là quá đúng, cũng không ngờ phố núi này chào đón anh bằng một màn mưa dày đặt xám cả hồn như vậy. Trình diện với Phi Đoàn Trưởng của Phi Đoàn 118 xong là anh được nhận ngay nhiệm vụ, đến trưa mới về chỗ ở của mình, đó là một căn phòng nhỏ trong khu Cư xá Sĩ quan, trước cửa ra vào của căn phòng có ai đó đã trồng một bụi chuối đang trổ bắp; và vài cây hoa cánh bướm màu vàng, phòng bên cạnh là của một đôi vợ chồng mới cưới, anh chồng lái trực thăng, vợ dạy học. May sao buổi chiều trời tạnh cơn mưa anh leo lên xe lam ra phố, dạo chơi loanh quanh mấy con đường nhưng chỉ mới “đi dăm phút đã về chốn cũ”, con đường nào cũng có lính, đủ mọi binh chủng, nào là Biệt Động Quân, Lôi Hổ, Pháo Binh, Không Quân như anh, một thành phố của Quân Đội, đây là vùng chiến lược, chiến thuật, một cứ điểm quan trọng nhất của Miền Cao Nguyên Trung Phần. Có tiếng đại bác ầm ì từ Hàm Rồng vọng về nghe đầy vẻ đe dọa. Tuy chỉ là một thành phố nhỏ bé nhưng nó lại mang nét buồn đầy thi vị và đẹp một cách hoang dại, đơn sơ rất quyến rũ; một nét dễ thương thật lạ lùng. Không khí chuyển lạnh khi chiều xuống, đi ngang một quán cà phê nhỏ có cái tên rất dễ thương: “cà phê Vị Thủy”, anh bước vào, trong quán đầy các chàng lính trẻ, có vài phi công như anh, gặp người cùng binh chủng nên rất dễ làm quen và nhanh chóng thân thiện, anh cảm thấy gần gũi với thành phố nên thơ này, nhất là nơi đây cũng có nhiều hoa Dã Quỳ như Đà Lạt.
Chiều trên phố về anh lấy giấy để viết thư cho cô, chỉ mới ghi dòng chữ: “Plieku, ngày, tháng…năm…” thì người bạn mới ở phòng bên cạnh sang rủ anh qua câu lạc bộ bida chơi vài cơ, và uống cà phê ở quán Nhớ trong phi trường, anh bỏ dở lá thư chưa kịp bắt đầu; nhủ lòng: “thôi để hôm sau viết cũng được”. Một ngày trôi qua không buồn mà cũng không vui, chỉ có nỗi nhớ nhẹ nhàng trong tim anh, và gương mặt dễ thương của cô phủ kín căn phòng nhỏ bé, đơn sơ; không có được một chiếc giường để nằm, chỉ có một tấm nệm mỏng mà thôi.

Vừa mở đầu lá thư bằng dòng chữ: “Cô nhỏ của anh ơi;”…anh bỗng giật bắn người vì có rất nhiều tiếng nổ lớn và gần cùng với ánh hỏa châu sáng rực cả một góc trời, tiếng còi báo động hú vang, các phi công trong phi đoàn thám thính vội vàng nai nịt chạy ra khỏi nơi ở, leo lên máy bay của mình, bay đi tìm kiếm ổ đạn pháo của vc đang bắn vào phi trường rồi báo về cho căn cứ Pháo binh ở Hàm Rồng biết tọa độ để phản công. Trong đêm đen ánh hỏa châu bừng sáng, tiếng máy bay gầm rú và tiếng đạn pháo kích ầm ì vang dội, anh cũng như mọi người, chạy rất nhanh; leo lên chiếc L19 của mình, cất cánh vút lên trong đêm, lá thư dở dang nằm đó, bên chiếc bàn nhỏ; trơ trọi, trống trơn…
Những chiếc máy bay lượn quanh bầu trời đêm và đáp xuống phi trường; nằm trở lại vị trí cũ sau khi tiếng còi báo động ngưng và tiếng đạn pháo không còn vang dội. Anh trở về phòng mình, lá thư nằm chơ vơ trên bàn nhìn anh chờ đợi nhưng anh đã đi vào giấc ngủ đầy mệt mỏi và căng thẳng.
Đó là sự chào đón lần thứ hai của Pleiku dành cho người phi công mới đến là anh trong ngày hôm nay.

Một tuần qua đi thật nhanh chóng, lá thư vẫn nằm trên bàn; dang dở, bị phủ mờ bởi một lớp bụi đỏ, anh không hiểu tại sao mình vẫn chưa thể nào viết tiếp cho xong dù anh biết “cô nhỏ của anh” đang rất trông chờ thư của anh. Ở trên này anh phải bay nhiều hơn, phi trường thường xuyên bị pháo kích vào ban đêm, anh chỉ ước mong sao có một ngày rảnh rỗi, ngày đó anh sẽ dành riêng cho cô thật trọn vẹn, anh nhớ cô nhiều ghê lắm, nhớ cô mọi lúc mọi nơi, nhớ từng giây từng phút, nhớ từng chi tiết của khuôn mặt đẹp dịu dàng, thanh tú, trong ngần, thế mà khởi đầu cho một lá thư đã bị chận lại; dù là vô tình bởi đạn pháo, nhưng sao khó quá cho những dòng chữ tiếp theo… chắc chắn là cô nhỏ sẽ không hiểu cho anh và sẽ giận anh ghê lắm. Mới lên đây có một tuần nên anh vẫn là: “anh khách lạ đi lên đi xuống…”, và vẫn không thể nói được cái câu: “may mà có em, đời còn dễ thương” bởi vì anh đã có “cô nhỏ của mình” ở thành phố đầy hoa anh đào. Và lá thư thì cứ nằm ở trên bàn, đợi chờ, dang dở, anh không muốn cất nó đi vì biết đâu có lúc anh sẽ viết thêm đôi ba chữ vào trong đó, thật buồn cười khi anh học Văn Khoa mà có mỗi lá thư thôi nhưng sao khó viết quá chừng. Để bù lại anh nắn nót ghi tên cô vào sổ nhật ký bay của mình như một lời xin lỗi dễ thương.

Vì cuộc chiến miền cao nguyên phố núi Pleiku này quá căng thẳng nên anh phải bay nhiều hơn lúc được ở Nha Trang, thấy chiếc L19 nhỏ bé, mỏng manh thế đó nhưng lại vô cùng quan trọng, lúc nào cũng bay dẫn đầu thám thính, dò tọa độ, tìm các ổ ẩn núp của vc để báo cho các máy bay oanh kích rót rocket xuống, lại phải bay trở về sau cùng; khi các anh chàng khu trục đã làm xong nhiệm vụ và bay về trước, ông phi đoàn trưởng nói đùa một cách đầy hãnh diện: “Những nhân vật quan trọng và cần thiết thì lúc nào cũng phải đi trước về sau, vc thì sợ nhất là những chiếc bà già của chúng mình, nghe tiếng của “quí bà già” kêu… u… u… trên đầu là phải tìm chỗ núp cho kín”.

***

Cô vẫn chưa nhận được thư anh dù đã hai tuần rồi, cô đếm từng ngày trôi qua trên từng nỗi nhớ trong tim, cành hoa hồng ép trong nhật ký nay đã khô nhưng hương thơm của nó vẫn còn đọng lại trên từng cánh hoa nho nhỏ màu đỏ; nay đã chuyển sang màu nâu sẫm, mỗi ngày cô lại nhỏ vào đó những giọt nước mắt đầy nỗi nhớ nhung của mình. Chỗ ngồi của anh trong thư viện thỉnh thoảng lại có người khác ngồi, nhưng cô cứ theo thói quen liếc nhìn nơi đó và tê tái khi mỗi buổi chiều qua đi mà vẫn không có anh, bao nhiêu câu hỏi tự đặt ra nhưng mãi vẫn không có câu trả lời. Hình như bây giờ ngày dài ra và đêm thì sâu thăm thẳm, công việc của cô không còn sự hứng thú như buổi ban đầu, tự nhiên cô lo sợ cho chính mình, mẹ không còn nữa để có thể cho cô một lời khuyên, cô chới với lao đao và cứ phải bơi ngược một cách khó khăn trong một dòng sông có bao nhiêu thứ tình cảm đang chảy xiết.

***

Không thể tin vào mắt mình khi anh đứng trước mặt cô, vẫn bộ đồ bay áo liền quần, bên hông nai nịt súng ống và dao găm mà có một lần anh giải thích cho cô hay đó là súng phát pháo sáng, chỉ được phép bắn khi gặp nạn, còn dao găm là để sử dụng nếu lỡ như máy bay rơi trong rừng mà anh vẫn còn sống. Hai tay anh mân mê chiếc nón calor, miệng tủm tỉm cười, nói chỉ vừa đủ cô nghe:

- Cô nhỏ của anh, có nhớ anh không?
Cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng kêu vui mừng nhưng cũng không thể nào ngăn được những giọt nước mắt đang ngập ngừng rơi xuống… cả hai cùng nhìn về cuối phòng, trong góc, chỗ ngồi còn trống, anh lại nói:
- May quá, chỗ của anh vẫn còn.
Anh bước những bước tự tin đến đó, ngồi xuống, mở tờ báo ra đọc, thỉnh thoảng nhìn cô bằng đôi con mắt đầy tha thiết, còn cô… cô không thể tập trung vào công việc, cô chỉ nhìn kim đồng hồ… sao mà chậm quá, lòng cô nôn nóng như có lửa đốt, dù thời gian trôi qua dài lê thê nhưng rồi cũng đến lúc tiếng chuông vang lên báo tin đã hết giờ, cô luống cuống, đôi tay run run khi thu sách, trả thẻ…

Anh bước ra sân trường, ngồi vào băng ghế đá chờ cô, đôi mắt dõi theo các cô cậu sinh viên vừa ra về đang cười đùa một cách hồn nhiên vô tư. Anh rất thích không gian và khung cảnh của trường Đại Học này, mỗi một giảng đường nằm trên một ngọn đồi, từ giảng đường này qua giảng đường khác là những con đường nhựa quanh co; ngoằn ngoèo, hai bên đường trồng đầy cây hoa Anh Đào, có vài con đường lại trồng cây Khuynh Diệp. Tất cả mọi con đường trong Viện Đại Học đều đầy bóng cây im mát, phân khoa anh học là Văn Khoa, giảng đường của Văn Khoa nằm vào một vị trí đẹp nhất, dễ thương nhất và mang một cái tên cũng rất hay: Giảng Đường Minh Thành (gồm có MT1, MT2, MT3, MT4…) Phân Khoa Sư Phạm học chung giảng đường với Văn Khoa, còn các phân khoa khác như: Chính Trị Kinh Doanh: gồm các ngành như: Báo Chí, Kinh Tế, Ngân Hàng… và chung giảng đường với Khoa Học có tên gọi đầy ấn tượng: Giảng đường Spenmann; nằm theo khúc quanh uốn lượn của con đường trổng toàn cây Khuynh Diệp. Anh thích nhất là Năng Tỉnh, nơi đó có một ngôi Thánh Đường nhỏ của trường Đại Học và một dãy phòng nghỉ dành cho các giáo sư ở xa về dạy…
- Anh ơi…

Tiếng ơi của cô nhẹ như làn gió thoảng, anh quay lại; cô đang đứng sau lưng anh; thật hiền ngoan đến nao lòng, anh đứng lên; tạm gác lại những ý nghỉ riêng tư trong đầu và cầm lấy tay cô thật nhẹ nhàng như chỉ sợ làm cô đau, bàn tay nhỏ bé, mềm ấm nằm gọn trong tay anh, hai người đi bên nhau, anh chưa nói gì với cô và cô cũng vậy, cả hai cùng im lặng mà đôi chân lại cùng bước về một hướng: quán cà phê Văn quen thuộc, đây là lần thứ ba cô theo anh vào nơi này, không hiểu cơ duyên nào mà chỗ ngồi cũ của họ vẫn còn trống, cô nôn nóng muốn nghe anh giải thích lý do vì sao anh không viết thư cho cô như đã hứa, sự chờ mong của cô và sự lỗi hẹn của anh đã làm tan nát trái tim cô.
Anh nói:
- Nhớ em dễ sợ.
Cô nhìn anh; cái nhìn sâu thăm thẳm ẩn chứa rất nhiều điều, anh lấy từ túi áo trước ngực ra một tờ giấy gấp làm tư rồi đưa cho cô:
- Đây là lá thư anh viết cho em ngay ngày đầu tiên đến Pleiku…
Cô mở ra; trên đầu trang giấy là dòng chữ ghi ngày tháng, ở dưới chỉ có một dòng ngắn ngủn và bỏ dở dang… Cô tròn xoe mắt nhìn để cố tìm thêm một chữ nữa nhưng làm gì có. Anh bắt đầu nói với cô những điều mà anh muốn viết trong thư mà không viết được, anh kể cho cô nghe về một thành phố nhỏ xíu chỉ “đi dăm phút trở vè chốn cũ”, thành phố mà người lính nào cũng thích lẩm nhẩm hát: “Em Pleiku má đỏ môi hồng”, những ngày mưa thì dầm dề, mốc thếch cả người và đất, còn ngày nắng thì trời trong veo nhưng lạnh buốt, anh kể về những chuyến bay thám thính đến những nơi thật xa; thật heo hút, ở trên là bầu trời xanh và mây trắng thật lãng mạn nên thơ nhưng biết đâu bên dưới lại là nơi ẩn núp của những người thuộc phía “bên kia”, không may mà bị bắn lén một phát thì coi như… xong, ở Pleiku anh bận rộn vì phải bay nhiều, đó là nơi địa đầu giới tuyến, là nơi mà cuộc chiến diễn ra mỗi ngày nên anh không được nhàn hạ như ở Nha Trang, cái chết cận kề hơn, những đêm phi trường bị pháo kích; hỏa châu sáng rực trời là những đêm anh nhớ cô nhiều ghê lắm, nhớ đến nỗi… anh chỉ muốn lái máy bay lên thăm cô chút xíu thôi cũng được rồi quay về dù là trong đêm, bởi vì lúc đó anh không biết mình còn được sống hay sẽ tiêu đời, anh kể cho cô nghe chuyện người bạn của anh đang lúc hăng máu bay quần thảo trên trời cố tìm cho ra ổ đạn pháo của vc vì phi trường bị pháo kích; đã không may gặp nạn.

… May mắn thay chiều nay người bạn lái trực thăng ở cạnh phòng có công tác lên Đà Lạt, anh xin quá giang theo để thăm cô, máy bay đang đậu ở nhà hàng Thủy Tạ cạnh bờ Hồ Xuân Hương, sáng mai phải quay về Pleiku sớm. Cô thổn thức nghe anh kể chuyện, anh bùi ngùi nói cứ thấy hoa Dã Quỳ là anh lại nhớ hàng rào nhà cô, nhớ hàng rào thì nhớ hai cây Tường Vi ở hai bên cổng, mà đã nhớ hai cây Tường Vi thì nhớ luôn cây Ngọc Lan, và khi nhớ cây Ngọc Lan thì làm sao không nhớ cô cho được kia chứ… Trái tim cô như có muôn ngàn mũi kim đâm vào làm nhói buốt, cô lo sợ vì những hiểm nguy mà anh phải đối mặt từng ngày, bây giờ thì cô đang rất hạnh phúc khi ngồi bên anh, nhưng đồng thời cô vô cùng đau đớn khi chốc nữa đây cô sẽ phải chia tay anh vì ngày mai anh lại đi rồi.
Chiều xuống nhanh và trời đang nhá nhem tối, cô không muốn về, cô không muốn xa anh vào lúc này; nhưng điều cô muốn chỉ là mong ước mà thôi, hai người cố tình đi thật chậm, họ như đang kéo dài thời gian ở bên nhau, đèn đường đã lên rồi đó, những căn nhà hai bên đường cũng sáng đèn, mùi hương Ngọc Lan thoang thoảng… đã đến nhà cô.

Cha cô bồn chồn nôn nóng đi qua đi lại trước sân nhà, ông lo lắng và trong ông âm ỉ một cơn giận nhưng ông không dám để cho nó bùng phát, người thanh niên mặc bộ đồ bay có dáng vẻ và khuôn mặt đẹp trai này đã làm cho con gái ông phải về muộn, ông muốn nói với anh câu gì đó nặng nề một tí để trách phiền; nhưng ông cố gắng kìm lại khi chàng thanh niên cúi đầu lễ phép chào ông và xin được vào nhà trò chuyện, ông mở cánh cổng chỉ vừa đủ cho con gái mình và chàng trai bước vào, dù hơi giận cô nhưng ông cũng phải tỏ ra lịch sự với người khách lạ đối với ông; nhưng rất thân quen với cô con gái. Chị Thanh pha một bình trà nóng đem ra, chỉ liếc sơ qua chàng trai nhưng chị cũng hiểu vì sao em gái mình đã có những ngày buồn bã, những đêm thao thức và bao tiếng thở dài rất nhẹ của em mà chị nghe được vào những lúc hoàng hôn.
Anh trả lời những câu hỏi của cha cô một cách điềm tĩnh, anh kể đôi điều về cha mẹ mình và cuộc sống của anh, nét mặt của cha cô bây giờ có vẻ nhẹ nhỏm và thanh thản đôi chút, ông trả lại không gian cho hai người và bước về phòng, anh nghe tiếng nhạc nhẹ từ trong vẳng ra, một bản nhạc giao hưởng rất hay, tận trong đáy lòng mình anh có sự nể phục người đàn ông này.

Anh không thể ở chơi lâu hơn dù lòng rất muốn bởi vì đã đến giờ cơm của gia đình, dưới bóng cây Ngọc Lan thơm ngát, anh cầm tay cô hơi lâu một chút; tần ngần lưu luyến, còn cô thì vô cùng xao xuyến bâng khuâng, anh lại hẹn lần sau sẽ ở lại bên cô lâu hơn còn bây giờ thì anh phải về, ngày mai anh đi khi thành phố còn ngủ say trong sương sớm, anh cười; nói đùa cho cô vui khi thấy mắt cô rưng rưng hai giọt nước:
- Không chừng khi anh về đến Pleiku mà em vẫn còn say ngủ.
Cô ngập ngừng:
- Anh… ở trên đó nguy hiểm như vậy… em lo cho anh lắm, làm sao có thể ngủ say được.
- Em quên là anh có bùa hộ mệnh hay sao? Anh đã nói với em rồi, nhớ không? Em là bùa hộ mệnh của anh, anh sẽ không sao đâu, đừng khóc; cười cho anh lấy hên đi mà.
Cô nhìn anh; cười rất nhẹ, anh thích nụ cười của cô lắm; vừa có vẻ hiền ngoan, vừa đơn sơ hồn nhiên nhưng sao đôi mắt cô lúc nào cũng buồn man mác, sâu thăm thẳm và xa xôi vời vợi. Hai người bịn rịn không nỡ rời xa nhau; anh nhìn hàng cây Dã Quỳ đầy hoa vàng đang chao nghiêng trong gió rồi nhìn cô và nói một câu khen tặng:
- Em dễ thương như hoa Dã Quỳ.
Cô mỉm cười nhẹ nhàng:
- Em rất thích hoa Dã Quỳ, em trồng nó vào sinh nhật thứ 16 của mình, đã ba năm rồi.
Anh nheo mắt nhìn cô:
- Anh cũng rất thích hoa Dã Quỳ.
Cô muốn hỏi anh có thật vậy không? Nhưng cha cô đã gọi lớn:
- Thu ơi, vào ăn cơm thôi con.
Anh dặn dò trước khi chia tay:
- Anh sẽ cố gắng viết thư cho em, nhưng nếu… không có thư cho em thì đừng buồn và cũng đừng giận anh vì… em đã biết rồi đó.
- Không có thư anh thì làm sao biết được tin của anh?
- Anh sẽ lên thăm em, chịu chưa?
Cánh cổng khép lại khi anh đã ra ngoài, cô quay vào nhà; văng vẳng tiếng huýt gió của anh bản nhạc: Tuyết Trắng của Trần Thiện Thanh. Cô ngẩn người khi chợt nhớ ra một điều rất quan trọng là không hỏi địa chỉ của anh để viết thư, lòng ân hận lẫn buồn nhớ, cô không sao ngủ được.

(Còn tiếp)

Hồ Thủy

(Chương 1)(Chương 2), (Chương 3), (Chương 4), (Chương 5)(Chương 6)  

 

Tìm các bài TRUYỆN DÀI khác theo vần ABC . . .

Tống Phước Hiệp

Địa chỉ E-Mail để liên lạc với chúng tôi: trangnhatongphuochiep.com@gmail.com