Khá lâu anh rồi không đến đây, không đứng trước ngôi nhà có hàng rào hoa Dã Quỳ màu vàng. Sự hồi hộp làm tim anh đập mạnh, anh sẽ được gặp ai trong ngôi nhà đó? Có Thảo không? Anh đã quay quắt tìm Thảo suốt tháng nay, sự biến mất không một tin tức của Thảo làm anh chới với, anh cũng đã cố “chầu chực” ở nhà chờ đợi của Phi trường Cù Hanh… nhưng vẫn không thấy bóng dáng Thảo trên các chuyến bay ấy..
Hôm nay anh đánh bạo lên Đà Lạt mong gặp Thảo để có được câu trả lời như tìm đáp số cho một bài toán khó. Khi đứng nơi đây chờ đợi, lòng anh cũng có đôi chút bồi hồi xao xuyến, cũng bâng khuâng nhớ về những kỷ niệm đã có với Thu, và cũng tự trách mình. Anh nhắm hờ hai mắt để gợi lại hình dáng của Thu một sáng tinh mơ của năm ngoái, anh cũng đã đứng đây chờ đợi, lòng đầy hồi hộp nôn nao và khi Thu đến bên anh thì chung quanh anh vạn vật chợt bừng sáng, chói lòa hạnh phúc; ừ nhỉ, anh cũng đã rất sung sướng, ấm áp đi bên cạnh cô, anh oai phong vững chãi khi cô nép vào vai áo anh, cảm giác mình được mạnh mẽ khi chở che cho người khác thật không gì thích thú cho bằng. Anh kể chuyện, anh nói nhiều về cuốc sống, về những chuyến bay, những nguy hiểm luôn chực chờ và cô khóc… chao ơi, một cô nhỏ chỉ biết khóc mỗi khi muốn chia sẻ với anh, anh thở dài tự trách: “sao mình ác quá”. Khá lâu khi đã mỏi chân anh mới thấy có người từ trong nhà đi ra, đó là chị Thanh, chị không mời Lâm vào nhà mà chỉ nói ngắn gọn:
- Thảo nhờ tôi nhắn lại với cậu thế này: đừng nên tìm gặp Thảo nữa.
- Tại sao và tại sao? Bức tranh còn chưa khô màu sơn của hai người kia mà,Thảo ơi. Anh muốn hỏi chị Thanh mấy câu về Thảo nhưng chị đã quay trở vào, khép nhẹ cánh cổng. Anh không dám hỏi: - có Thu trong đó không?
Lâm bước vào Thư viện, từ lâu lắm rồi, tính ra cũng gần một năm nay, từ ngày anh gặp Thảo thì cái thư viện này nó đã mốc meo trong anh, mọi vật không có gì thay đổi, chỗ ngồi quen thuộc của anh ngày đó giờ này đang trống, anh định bước tới nhưng khi thấy ở quầy thư viện không phải Thu mà thay vào đó là một phụ nữ lớn tuổi, anh bần thần với cảm giác mất mát bởi sự đổi thay này, Lâm đi loanh quanh trong viện Đại Học, lòng buồn bã, hụt hẫng, chơi vơi, ngang giảng đường Minh Thành 2, anh ghé nhìn vào nhưng rồi quay ra, lòng anh thật trống vắng cô đơn. Nước trong hồ Xuân Hương vẫn xanh, Hoa Anh Đào hai bên đường vẫn còn trổ bông dày đặc, anh vào nhà hàng Thủy Tạ kêu một ly cà phê, đưa mắt lơ đãng nhìn bàng dân thiên hạ. Anh chờ người bạn để cùng về lại Pleiku. Hôm nay là một ngày trống rỗng, vô duyên đối với Lâm.
Máy bay lượn trên không phận Pleiku mấy vòng rồi đáp xuống, suốt chặng đường bay Lâm cứ trầm ngâm không nói không rằng, người bạn ngạc nhiên hỏi mấy câu nhưng anh cứ lặng im. Về đến phòng anh nặng nề gieo mình xuống nệm nhìn mãi lên trần nhà, buổi trưa nắng hơi gắt nên trong phòng đâm ra ngột ngạt, đầu óc anh mông lung với bao nhiêu ý nghĩ, bao nhiêu câu hỏi, cuối cùng anh mệt mỏi và ngủ thiếp.
Có lẽ anh ngủ được một giấc khá dài cho đến khi có tiếng đập cửa và giọng của Hưng ở bên ngoài kêu lớn:
- Lâm ơi… bịnh hả? Sao mà ngủ li bì vậy?
Lâm uể oải ngồi dậy, lấy tay dụi mắt, lắc lắc đầu mấy cái và trả lời bạn:
- Mệt quá, đầu óc căng thẳng nên nằm vùi ấy mà.
Hưng ân cần:
- Có gì buồn chăng?
- Không, nhưng hơi hơi chán đời.
Hưng cười lớn:
- Cưới vợ đi là hết chán đời ngay ấy mà.
Lâm đứng dậy cười méo xẹo:
- Ông chờ tôi một chút, tụi mình đi uống bia, tôi mời.
Quán bia nằm ngay trong mấy dãy nhà tole thấp lè tè của trại gia binh, bốn chai bia được khui ra, thêm một dĩa khô mực, Lâm không quen nhậu, không quen uống nhiều nhưng hôm nay anh rất muốn say, anh muốn quên hết mọi cảm giác của sự mất mát đang đè nặng lên trái tim mình.
Vì không say nên không quên được nỗi buồn. Hưng ái ngại nhìn anh bạn nổi tiếng đẹp trai hào hoa phong nhã của mình đang đánh đu với ly bia để tìm quên một điều gì đó mà không muốn nói ra. Hai người ra về khi trời chập choạng tối, Lâm nói:
- Mai tôi xin thật nhiều giờ bay, ông à, vô phi đoàn xem có “khứa” nào làm biếng tôi sẽ bay giùm.
Bụi chuối trổ thêm ba chồi nay khá lớn, mấy cây hoa Dã Quỳ cao gần một thước có lẽ sắp đến ngày có hoa, tất cả hình như nhìn anh đang khóc thì phải?
***
Cô Hồng theo vợ chồng Hưng vào nơi ở của họ, phải có Hưng đứng ra nhận thì gác cổng mới cho vào. Hình như vợ chồng Hưng nhận thấy đang có điều gì bất thường xảy đến với Lâm nên anh mới buồn đến như vậy. Vợ Hưng thông tin cho cô Hồng biết; đặng cô này chiếm ngay lấy thời cơ mà nhảy vào trái tim đang rướm máu của anh
Bữa cơm được hai người chuẩn bị rất chu đáo, tươm tất, ngon lành. Lâm không sao thoái thác được đành ngồi vào bàn nhưng miệng anh đắng nghét, đầu anh như muốn nổ tung làm anh không nuốt nổi. Cô Hồng vẫn nói huyên thuyên, cô ta có vẻ vui lắm và hình như muốn nói với anh rằng: “tôi không để cho anh chạy thoát khỏi tôi đâu”. Anh bỗng ớn lạnh khi nghĩ đến chốc nữa đây bị bạn gài “phải đưa cô ấy về”. Anh xin cáo lỗi về phòng trước với lý do:
- Sao tôi nhức đầu quá phải ngủ một chút, ông Hưng đừng kêu tôi dậy nhé.
Anh lao nhanh về phòng trước sáu con mắt đầy ngạc nhiên chưng hửng, để không bị làm phiền anh cài chốt cửa lại, nằm im nhìn lên trần nhà, có khuôn mặt của Thu ở trên đó với đôi mắt thật đẹp và rất buồn, tự nhiên anh nhớ Thu da diết, nhớ những kỷ niệm, những tháng ngày cùng với không gian anh đã có bên Thu, nhớ như học thuộc lòng những lá thư cô viết cho anh với lời lẽ lúc nào cũng nhẹ nhàng êm ái, anh và Thu chưa hề cùng nhau vẻ nên một bức tranh nào nhưng anh đâu ngờ mọi màu sắc, mọi hoa lá cỏ cây đã tự nó khắc họa vào trái tim Thu và cả tim anh nữa; một dấu ấn rất khó phai nhạt màu. Thì ra trong một khoảnh khắc nào đó anh đã choáng ngợp trước những sắc màu tươi mới đầy sức sống của Thảo và anh tham lam muốn có nó mà không chịu suy nghĩ cân nhắc cho thật kỹ lưỡng, chín chắn. Bản tánh tham lam ích kỷ cũng như cái “tôi” của người thanh nhiên ưa chinh phục, thử sức mình… đã lôi cuốn Thảo lao theo rồi vô tình làm cho Thu đau đớn ôm trong người một con tim đầy máu.
Thảo đã tự lánh mặt để thoát ra khỏi lực quay và anh kịp nhận ra rằng mình thật đáng tội chết. Xét cho cùng thì Thảo là một cô gái đầy bản lĩnh, rất tự tin, cá tính mạnh, môi trường làm việc của Thảo cùng sắc đẹp cô có đã mang đến cho Thảo nhiều điều thuận lợi, tự Thảo ngừng “cuộc chơi”, buông hộp màu và cây cọ vẽ trước anh, cô không muốn cùng anh chấm phá đến nét cuối cùng của bức tranh. Nhưng người đau đớn và thua thiệt trong chuyện này nhất vẫn là “cô nhỏ của anh”, trời ơi, bốn chữ đó sao mà gần gũi quá, cần nhiều che chở quá. Anh phải làm sao để lấy lại được bốn chữ đó cho riêng mình mãi mãi… có dễ không? Có được không?
Khi nghiệm ra được một điều: anh là đàn ông, anh mạnh mẽ, với tâm lý của phái mạnh thích che chở cho người con gái yếu đuối, và Thu thì rất cần được chở che, còn Thảo thì không, Thảo tự làm việc đó cho chính mình, anh choáng ngợp với Thảo vì cô ấy hợp với anh, có những hiểu biết và cùng một đam mê bay bổng như anh, nhưng như vậy thì khi làm bạn với nhau thật là xứng hợp, Anh biết mình đã cho điểm sai bét về tình cảm của mình. Tại sao anh cứ luôn hấp tấp ngộ nhận khi anh đâu phải là chàng trai mới lớn?
***
Mùa mưa Pleiku đến sớm, giờ bay ít đi, phi trường luôn chịu cảnh hiu hắt buồn trong mưa, thành phố lúc nào cũng chìm trong sự ướt át vì những cơn mưa dai dẳng làm cho tất cả các con đường lúc nào cũng bị chèm nhẹp, lấm lem với bùn lầy đất đỏ. Lâm ít ra phố, anh thích chăm sóc những cây hoa Dã Quỳ và mấy cây chuối. Anh sẽ gặp lại cô nhỏ của anh, lúc đó anh sẽ hái tặng cô mấy cành hoa Dã Quỳ vàng rực rỡ, tặng thêm một quầy chuối từ ba cây chuối nhỏ… nhưng mà cũng còn lâu lắm Dã Quỳ mới ra hoa và chuối mới trổ buồng.
Sáng nay anh tình nguyện bay giùm cho anh bạn, chuyện rất thường đối với Lâm, trời không loãng mây lắm nhưng không sao, Lâm thấy rất vui, anh muốn tích lũy thật nhiều chuyện để một ngày nào đó kể cho Thu nghe.
***
Tai nạn không phải vì lái máy bay mà chỉ vì anh hơi lơ đễnh khi bước lên con dốc có nhiều đá lởm chởm, bị trược té đau đớn, cái chân bên phải không cử động được, lúc anh được đưa vào bịnh viện thì Bác sĩ Quân y kết luận là anh bị nứt xương ở mắt cá chân, phải bó bột và nằm viện một thời gian…
… Nhớ sáng nay Chúa Nhật được nghỉ bay, anh và mấy người bạn cao hứng rủ nhau đi Biển Hồ chơi cho biết. Nếu anh không mặc đồ civil. Nếu anh không mang đôi giày da kiểu mọi thì đã không đến nỗi anh bị trượt chân và bị nứt xương mắt cá như thế này, thì anh đâu phải nằm trong Quân Y Viện nhìn mưa rơi… Trời mưa mà phải nằm một chỗ thì thật là chán hết sức, anh lấy hết can đảm thoát ra mọi mặc cảm tội lỗi để viết cho Thu một lá thư thật dài. Hưng vào thăm, khoe ngày mai sẽ lên Đà Lạt, mà đi đến hai ngày lận và lấy làm tiếc khi không có ai xin “quá giang”.
Lâm sáng bừng đôi mắt:
- Ông cho tôi quá giang một lá thư nhé.
Anh viết địa chỉ của Thu vào đó, dặn Hưng là nhớ phải gặp cho được Thu và đưa tận tay cô, cầu mong sao Thu vẫn cón ở đó, không biến mất như chị của cô ấy, anh còn dặn Hưng nên mang theo bộ đồ civil để mặc, như thế mới dễ “đột nhập” vào nhà gặp Thu. Vậy đó, hãy là bạn tốt của tôi, Lâm kể vắn tắt về chuyện của anh và Thu nhưng anh không nhắc đến Thảo. Bây giờ thì Hưng đã hiểu tại sao khoảng thời gian sau này Lâm buồn đến như vậy, nhưng chỉ mới hiểu thôi, còn biết rõ “nội tình” hơn nữa… thì chưa. Hưng cười cười nói với anh trước khi ra khỏi cửa phòng bịnh:
- Ông muốn tôi trở thành điệp viên há? không biết sao mà cánh phi công tụi mình bị mang tiếng quá trời làm cho bất cứ ông bố nào cũng sợ con gái của mấy ổng bị dính vào mấy tên lái tàu bay vậy ta…???
Theo lời dặn dò và theo địa chỉ trong thư, Hưng không khó khăn gì khi tìm ra nhà của Thu, ngôi nhà có hàng rào hoa Dã Quỳ, cây hoa Ngọc Lan, hai cây Tường Vi hai bên cổng. May mắn quá khi anh gặp ngay người cần gặp, chỉ mới nhắc đến tên cuả Lâm thôi là Thu có vẻ bối rối, Hưng nói mấy câu ngắn gọn và ra về, anh cho biết máy bay của anh đậu ở nhà hàng Thủy Tạ, muốn biết gì nhiều hơn nữa thì đến đó gặp anh lúc bốn giờ chiều.
Thu vào phòng đóng kín cửa, đây là lá thư dài nhất mà anh viết cho cô, nỗi đau tưởng sắp ngủ quên ai ngờ bị anh đánh thức dậy bằng những lời xin lỗi, bằng những câu ăn năn và sự hối hận ray rứt khó diễn tả cho cô hiểu hết. Anh cầu mong ở cô một sự tha thứ, một cảm thông mà anh rất cần vào lúc này. Cha cô và chị Thanh không biết chuyến đến nhà của Hưng vì hai người đều có việc cần phải đi vắng.
Hưng không nghĩ rằng cô sẽ đến gặp mình, nhưng mà cô đã đến trong chiếc áo dài màu tím, chiếc khăn quàng cổ bằng voan màu hồng phấn, cô đẹp và hiền ngoan, e ấp, thật mỏng manh. Hưng kể về những chuyện liên quan đến Lâm, nhiều và nhiều lắm, anh nao nao xúc động nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má của Thu, nhất là sự hốt hoảng của Thu khi nghe Lâm bị băng bột nằm trong Quân Y Viện. Hưng còn thêm mắm dặm muối để những câu chuyện anh kể về Lâm thật vô cùng… tội nghiệp đến nỗi đáng thương. Cuối cùng thì Hưng hỏi một câu:
- Chiều mai anh về lại Pleiku, nếu Thu có thể lên thăm Lâm được, anh sẽ đưa đi cùng. Phòng của vợ chồng anh ở cạnh phòng Lâm, lên đó có vợ anh lo cho em, không sao đâu.
Rồi Hưng cười, cố gắng thuyết phục cô:
- Pleiku dễ thương lắm, em đã nghe qua bản nhạc “còn một chút gì để nhớ”… rồi chớ gì?, Pleiku cũng y sì như vậy đó, lên cho biết “em Pleiku má đỏ môi hồng”, cho biết phi trường Cù Hanh của tụi anh…
Cô rụt rè hỏi:
- Nếu đi được, em phải làm sao?
- Dễ lắm, chiều mai hai giờ em có mặt ở đây, hai giờ mười lăm anh bay, gần bốn giờ có mặt ở Pleiku rồi.
Cô cúi đầu thở nhẹ:
- Dạ, em sẽ cố gắng.
Cô chào Hưng ra về, từng bước chân nặng trĩu nỗi buồn. Trong nhà không ai thắc mắc cô đi đâu vì thời gian cô ra khỏi nhà không lâu. Cô vẫn giữ nét mặt rất bình thường với vẻ trầm lặng không thay đổi, nào ai biết trong lòng cô đang dậy sóng, đang toan tính một bí mật rất lớn.
Đêm khuya chỉ riêng một mình cô với những thao thức trăn trở, nhớ anh nhiều và cũng trách anh thật nhiều, nỗi khát khao được gặp anh đã thôi thúc cô đi đến một quyết định rất táo bạo mà chính cô cũng không ngờ được: cô sẽ lên thăm anh. Nhưng phải xin cha như thế nào để được vắng mặt trong vài ngày đây??? Thật vô cùng khó khăn khi chưa bao giờ cô nói dối cha.
Sáng nay cô lấy hết can đảm để nói với cha:
- Cha ơi, con có thể qua nhà bạn con ở Thái Phiên vài ngày không cha?
Cha cô ngạc nhiên:
- Bạn con? là ai ở bên đó?
- Dạ, hôm qua con tình cờ gặp lại người bạn gái tên Vân, học chung lớp mười hai, nhà Vân ở bên Thái Phiên, gần hồ Mê Linh, cha mẹ Vân đi Sài Gòn, chỉ có Vân và đứa em trai nhỏ ở nhà, cha cho con đi vài ngày…
Chị Thanh nói giúp:
- Cha cho phép Thu đi chơi, Thu có thể vui hơn đó, cha à.
Để đổi lấy một điều gì đó thì phải mất một điều gì đó. Cô áy náy lương tâm và xấu hổ vì sự dối trá của mình đối với hai người thân, vì để có được mấy ngày lên thăm anh cô đã phải đánh mất sự chân thật ngay thẳng của mình, cô chợt nhớ đến một câu mà người ta hay nói trong trường hợp này: “thiện tai, thiện tai”.
Hưng không ngờ cô nhỏ này lại liều đến như vây, tuy thế anh cũng cảm thấy ái ngại khi nhìn thấy nét mặt ngơ ngác, hồi hộp lẫn sợ hãi của Thu. Hưng cười trấn an:
- Em cứ bình tĩnh, không bao lâu là đến Pleiku, Lâm sẽ bất ngờ lắm đây.
Cô hơi sợ hãi khi máy bay chao nghiêng và lẫn vào trong mây, lần đầu tiên trong đời cô đi máy bay, mà lại là máy bay trực thăng, cảm giác nôn nao cuồn cuộn ruột gan, nhưng cô cố gắng chế ngự cảm giác buồn nôn ấy để nhìn xuống bên dưới, một hồ nước có màu xanh biếc rộng mênh mông… a, đây là biển hồ mà Lâm đã kể cho cô nghe, đẹp vô cùng, Hưng cho máy bay quay vài vòng trên đầu của thành phố Pleiku để Thu được nhìn thấy vẻ đẹp đơn sơ mộc mạc nhưng rất là dễ thương… và rồi… phi trường Cù Hanh hiện ra, cô hồi hộp, trái tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hưng đưa tay đỡ cô xuống máy bay, gió từ cánh quạt chong chóng thổi tung mái tóc Thu, Lâm nói:
- Anh đưa em vào Quân Y Viện gặp Lâm, rồi anh sẽ đưa em về nhà anh sau.
***
Lâm đang ngồi trên giường bệnh đọc báo, khi thấy Thu hiện ra ở cửa phòng, anh ngạc nhiên đến nỗi không tin vào mắt mình, Hưng cười vui vẻ:
- Tôi hoàn thành nhiệm vụ còn hơn cả sự mong đợi của ông nữa đó, thôi tôi về nghe, nếu được ông cho phép thì chiều nay tôi đón Thu về nhà vợ chồng tôi ăn cơm.
Thu đến bên anh, lúc nào cũng vậy: rụt rè, kín đáo. Anh thì chỉ muốn Thu chạy thật nhanh như lao vào anh, nhưng mà anh đang là tên tội đồ. Thu khóc, nước mắt của cô trào ra như mưa, hình như dòng nước mắt này đã được tích tụ từ rất lâu nên nó cứ tuôn ra xối xả, bao nhiêu đau buồn, bao nhiêu ẩn ức cứ thế mà chảy ra lai láng, cũng may trong phòng bịnh chỉ có mình Lâm nằm nên chi cô cứ khóc thỏa thuê. Anh dịu dàng ôm đầu cô dựa vào ngực mình, vuốt tóc cô, chùi những giọt nước mắt đang đọng trên má cô, nói dỗ dành:
- Thôi em, nín đi đừng khóc nữa, nhìn em khóc anh đau lòng lắm. Cho anh xin lỗi mà. Mọi chuyện qua rồi, em hãy xem như một giấc chiêm bao.
Thu đưa tay sờ vào nơi bó bột của anh, cô hỏi:
-Anh có đau lắm không?
Lâm cười vui:
- Đau lắm chứ, nhưng nhờ bị như thế này anh mới được gặp lại em, được ngồi bên em, đây là một may mắn lớn đối với anh. Em đi máy bay có mệt lắm không?
Cô gật đầu:
- Lần đầu tiên đi máy bay em rất sợ, vừa ù ta, chóng mặt và buồn nôn nữa.
Anh xót xa cho cô nhỏ của mình. Thời gian trôi qua thật nhanh, khi Hưng đến để đưa cô về cư xá, Lâm chỉ muốn nhảy lò cò đi theo, anh không muốn rời xa Thu, cái cảm giác khi tìm lại được người mà mình ngở đã đánh mất thật không có nỗi sung sướng nào bằng, anh mừng vui đến độ chất ngất, con tim anh choáng ngợp bởi một hạnh phúc quá lớn mà anh đang có.
Hưng nói:
- Ông phải để cho Thu về nhà tôi nghỉ ngơi ăn cơm chiều đã chứ, gần tối tôi lại đưa Thu vào.
Anh thở ra:
- Vậy thì lâu quá, ăn cơm xong ông đưa Thu vào ngay với tôi, được chứ?
Hưng cười nhạo:
- Sao ông tham lam quá vậy? Nếu như tôi không uốn ba tấc lưỡi của Tô Tần để thuyết phục cô ấy lên đây thăm ông, liệu ông có đòi hỏi không hả?
- Bởi vậy mình mới là chiến hữu mà…
***
Tim Thu đập rộn ràng khi bước vào phòng của anh, căn phòng nhỏ, đồ đạc sơ sài đúng như lời anh kể, ngoài sân phía bên cửa sổ có bụi chuối trổ nhiều cây con, phía bên cửa phòng ra vào có một khóm hoa Dã Quỳ còn nhỏ, bộ áo bay treo ở góc phòng, trên chiếc bàn gỗ có một cuốn sổ ghi nhật ký bay, cô thấy có tên mình ở một bên bìa, nét chữ nắn nót, có lẽ anh viết tên cô từ lâu lắm nên nó đã hơi bị lem. Cô mở hộc tủ áo quần, cái áo len cô đan tặng cho anh được xếp thật thẳng, trên đó có một cành hoa hồng đã khô. Nhìn thấy anh ở bất cứ mọi nơi trong căn phòng này thì cô chỉ muốn tan ra, trôi chảy vào tất cả mọi ngóc ngách không sót một nơi nào để anh luôn thấy cô, nhớ đến cô. Nhưng cô chưa tan ra mà nước mắt đã tuôn trào như dòng sông nước chảy khắp phòng. Đang khóc ngon lành thì anh Hưng đã qua mời cô sang nhà vợ chồng anh ăn cơm. Cô rửa mặt, lau vội những giọt nước mắt rồi đi qua nhà Hưng.
Bích - vợ anh Hưng - khéo tay quá, nhìn những món ăn chị bày lên bàn trông hấp dẫn hết sức, Bích cười cười:
- Hồi nãy dạy học về chị đã nghe anh Hưng kể hết mọi chuyện rồi, không ngờ anh chàng Lâm này kín đáo ghê đi, thôi, ăn cơm rồi còn vô bịnh viện với anh Lâm, chắc anh ấy chờ dài cổ ra rồi…
Câu chuyện xoay quanh mâm cơm một cách vui vẻ, thân mật đến không ngờ, nhưng Thu vẫn kín đáo, nghe nhiều hơn nói, vẫn khép nép ngại ngùng. Hai vợ chồng Hưng ngầm quan sát Thu, cô dễ thương xinh xắn quá nhất là cái vẻ hiền lành ngây thơ của cô rất dễ gây cảm tình cho người đối diện, hèn chi mà Lâm cứ cố tình chạy trốn cô Hồng, mặc dù Hồng là giáo sư được “điểm cao” của trường, là đích nhắm của các anh thầy giáo độc thân. Thu còn có đôi mắt như hớp hồn người nhìn…
Thu nói với anh:
- Pleiku buồn quá anh à.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô trả lời:
- Ừ, nhất là khi trời mưa mà anh thì phải nằm một chỗ không thể đưa em đi chơi cho biết Phố Núi này chỉ bé bằng bàn tay của ông khổng lồ.
Nhưng cần gì phải đi đây đi đó, chỉ cần có Thu bên cạnh anh là đủ lắm rồi, anh nói với cô là cha mẹ anh ở Sài Gòn chưa biết chuyện anh bị tai nạn, với lại đây là do tự mình gây ra cho mình chứ nếu gặp nạn khi đang bay thì phi đoàn đã có tin báo ngay về cho gia đình anh Mẹ anh lúc đó đâu cho anh nằm ở đây, bà đã lập tức bốc anh về SG rồi…
Hưng mượn chiếc xe lăn của bịnh viện đưa cho Thu, tự nhiên Thu trở thành cô y tá riêng của Lâm, theo sự chỉ dẫn của anh, cô đẩy anh đi loanh quanh trong khu cư xá, ăn cơm ở câu lạc bộ, uống cà phê quán Nhớ, có những đôi mắt nhìn anh và Thu, những lời chào hỏi, những nụ cười vui, vài ba câu nói đùa của bạn bè anh làm cho Thu vừa ngượng ngùng nhưng cũng rất hạnh phúc. Cô cũng nghe rất gần tiếng đạn pháo ầm ầm dội về, anh giải thích đó là pháo binh ở Hàm Rồng đang bắn vào đâu đó.
Thu quên thời gian, quên luôn nỗi chờ mong của cha và chị Thanh, cô không còn cảm giác ân hận, xấu hổ về sự gian dối của mình, ngày mai Lâm xuất viện, Hưng kiếm được cho anh một cây nạng, khi đưa anh cây nạn Hưng nói đùa:
- Chịu khó làm anh “ba cẳng” nghe bạn hiền.
Anh cười và than thở:
- Biết chừng nào tôi mới được bay trở lại đây trời?
Cô giáo sư Hồng nghe tin Lâm bị tai nạn đã có mấy lần nhờ Bích đưa vào thăm anh, cô ấy nghĩ rằng đây là cơ hội ngàn vàng, có một không hai để được “xích lại gần anh thêm tí nữa”, nhưng vợ chồng Hưng đành cho Hồng biết sự thật đau lòng:
- Anh Lâm nhờ tôi lái máy bay lên tận Đà Lạt đón… người ta của Lâm về đây chăm sóc cho Lâm rồi, thôi thì… bà hãy quẳng anh ta ra khỏi đầu mình đi.
Dĩ nhiên Hưng hơi ba hoa một chút khi nói mình được “biệt phái” đi đón Thu cho Lâm. Cô Hồng tê tái trong lòng nhưng trước khi quẳng anh ta ra khỏi đầu mình, cô tò mò muốn biết “người ta của anh ấy” như thế nào? và Hồng đã ứa nước mắt vì tủi thân khi thấy Thu dịu dàng dìu anh từng bước thật chậm rãi, đầy âu yếm đi vào phòng, Lâm cười chào Hồng, nụ cười của anh rạng ngời hạnh phúc. Hồng nhìn Thu hơi chăm chú, Thu còn nhỏ quá, chỉ như mấy cô học trò lớp 12 của mình thôi nhưng cô bé này thật xinh, thật dễ thương và trong ngần như pha lê, hèn gì mà anh ấy cứ chạy trốn Hồng. Đành nghe theo lời khuyên của vợ chồng Hưng là quên anh ấy đi cho rồi, nhưng sao mà lòng cô đau đớn quá, hụt hẫng quá, niềm tự hào mình là điểm số cao nhất trường bây giờ đang phải thất bại chua cay.
Đến lúc phải về lại Đà Lạt thôi, cô đã đi khá lâu, một điều thật bất thường xưa nay hiếm, có lẽ ở nhà cha và chị Thanh nóng lòng mong chờ cô, Lâm vẫn vô tư trong hạnh phúc vừa tìm lại được “cô nhỏ của anh” nên không muốn cô về vội, lúc nào anh cũng nói: - “Em hãy ở lại cùng anh thêm chút nữa.”, “chút nữa ” của anh đây là ngày nọ qua ngày kia và khi nhìn lên tờ lịch thì nó đã qua đi một tuần rồi.
Vợ chồng Hưng vui vẻ “nuôi cơm” hai người, buổi tối cô về nhà vợ chồng Hưng ngủ nhờ. Có Thu nên mấy cây hoa Dã Quỳ trở nên tươi tốt, bụi chuối đâm ra mơn mởn với màu xanh lá nõn nà, căn phòng của anh gọn gàng sạch sẽ, mỗi ngày cô hái đâu đó vài cành hoa cỏ dại nho nhỏ mọc ở mảnh đất quanh dãy nhà cư xá để cắm vào bình làm sáng cả không gian nho nhỏ, hình ảnh một cô gái xinh đẹp, dễ thương đi loanh quanh tìm hái hoa trở nên gần gũi, quen thuộc với mấy bà vợ của mấy ông phi công. Thu đã mang đến cho anh một niềm vui, một nguồn an ủi và một hạnh phúc vô cùng to lớn.
Kể cũng lạ, khi người ta hạnh phúc quá thì lại có một nỗi âu lo vô hình nó cứ lởn vởn trong đầu. Đôi khi anh có cảm giác sợ hãi về một điều gì đó không rõ nét, không tên gọi. Thu vẫn còn đó, vẫn bên anh, lúc nào cũng dịu dàng chu đáo, trái tim Thu đang bị anh nắm giữ nhưng sao anh lại có một cảm giác mơ hồ là mình sẽ bị mất đi, sẽ vuột khỏi, anh nói với cô tâm trạng đó của mình, cô chỉ mỉm cười dựa đầu vào ngực anh bên phía có trái tim anh đang đập từng nhịp đều đặn.
Hưng báo tin ngày mai mười giờ anh sẽ lái máy bay lên Đà Lạt, Thu có thể quá giang về nhà nếu muốn. Lâm buồn lắm nhưng anh không thể không để cho Thu về, lần này có lẽ cơn thịnh nộ của cha cô không có từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi. Cô tự hứa với mình sẽ không cho cha biết bất cứ điều gì, cô sẽ giữ bí mật tuyệt đối chuyện này nhưng cô chưa đủ khôn ngoan nên không nghỉ đến một điều là cha sẽ bắt buộc cô đưa cha qua nhà người bạn gái cùng cô học năm lớp 12 ở bên Thái Phiên - nếu như cô đi quá ba ngày cha cô cho phép. - Một bức tranh màu xám pha nhiều đen đang chờ cô ở nhà.
Chiều nay Lâm nhờ vợ Hưng chở cô ra phố chơi cho biết Phố núi Pleiku. Buổi chiều tan sở nên cổng phi trường đầy cả lính. Đường vào thành phố khá xa, hai bên toàn là những hàng bắp chạy dài, những tiếng ì ầm của đại bác từ Hàm Rồng vọng về, những gì cô thấy và nghe đều đúng với những lời anh kể. Cô không muốn đi lâu, ngày mai về Đà Lạt rồi, cô chỉ muốn ở bên anh chiều nay, dành cho anh khoảng thời gian còn lại rất ít ỏi này.
Lâm ngạc nhiên sao hai người đi nhanh quá, có xem được gì ở thành phố Pleiku không?. Cô lắc đầu nói với anh:
- Anh ơi, chiều nay trời không mưa, mình mượn cái ghế dài của anh Hưng đem qua đây, em muốn ngồi với anh ngoài sân này, bên mấy cây hoa Dã Quỳ, anh kể cho em nghe về Pleiku nhiều rồi, em không cần đi xem nữa.
Hai người ngồi bên nhau nhìn chiều đang chầm chậm xuống, đang là mùa mưa nên mây xám giăng kín cả khung trời, anh buồn bã nhìn lên cao, hình như anh đang cố không cho nước mắt mình rớt xuống mà lại than thở:
- Lâu quá không được lái máy bay anh nhớ và thèm quá. Mai em về rồi anh càng buồn hơn. Những ngày có em ở đây anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Cô không nói gì vì cô đang ngổn ngang trăm mối tơ vò, anh làm sao hiểu được khi cô đang cố chôn chặt nó trong lòng. Cô cũng không nói cho anh biết nỗi lo lắng của mình khi mà ngày mai cô phải đối diện với nó.
Cô ngồi rất lâu trước tờ giấy và cây bút, đêm nay phải viết cho xong lá thư này để nói với anh mọi suy nghĩ trong đầu và luôn cả quyết định của cô nữa. Những ngày qua rất hạnh phúc, đúng thế; nhưng lùi xa hơn nữa vào quá khứ thì mọi chuyện vẫn đang còn rất mới, vẫn còn đó những dư vị của đắng cay và đau đớn, nếu anh biết…
Khi vừa bước xuống máy bay cô đã khóc và tha thiết nhờ anh Hưng là khi nào anh quay trở lại Pleiku thì hãy đưa ngay tận tay cho Lâm gói quà nhỏ trong đó có một lá thư cô viết cho anh. Hưng không hiểu chuyện gì đã xảy đến với hai người nhưng nhìn Thu bước đi với dáng vẻ rất buồn, anh thật ái ngại trong lòng.
Đúng là cô đã được nhận một cơn thịnh nộ không gì có thể làm cho cha kìm lại. Cô im lặng lắng nghe tuy nhiên cô không hề hé răng để thú nhận sự thật. Hình như chị Thanh hiểu lờ mờ được một chút xíu nào đó nhưng chị chỉ cảm thấy thương và xót xa cho cô nhiều hơn là giận. Chị vẫn sợ đến một lúc nào đó em mình sẽ nổi loạn, sẽ xới tung mọi thứ vốn đang là một thứ trật tự có sẵn.
Hưng đã trao tận tay cho Lâm gói quà của Thu như lời dặn, anh hồi hộp mở ra và thấy đó là một cái áo cánh nhỏ màu trắng bằng phin mỏng mà Thu thường mặc lót ở trong áo dài, anh đưa chiếc áo lên mặt để hít lấy mùi thơm con gái rất nhẹ nhàng trong đó, rồi anh mở lá thư ra đọc thật chậm rãi.
Trong thư Thu viết rằng anh đừng tìm cô nữa, về đến Đà Lạt cô sẽ thu xếp để đi thật xa, cô muốn quên hẳn nỗi đau đớn của vết thương lòng đang còn rỉ máu. Nhưng nếu anh vẫn còn cất giữ hình bóng cô trong trái tim anh và vẫn chờ đợi cô cho dù thời gian có kéo dài bao lâu đi chăng nữa, thì cô sẽ đến với anh, sẽ cùng anh bắt đầu lại từ đầu như khi cô còn là cô Quản thủ Thư viện ngày nào đã đi cùng anh dưới cơn mưa đầu mùa của Đà Lạt. Lúc đó tất cả sẽ trở nên mới mẻ và tươi đẹp như những đóa hoa Dã Quỳ của cô và của anh.
Lâm đã đọc lá thư cô viết đến mấy lần và anh hầu như thuộc lòng từng câu, từng chữ trong thư, có một vài chỗ bị lem mực, đó là những giọt nước mắt của cô rơi xuống. “Cô nhỏ của anh” đã khóc khi viết lá thư này cho anh, càng đọc anh càng thấy mình thật tham lam và ích kỷ vì cái cách anh đã xử sự trong tình cảm của mình đối với Thu, với cả Thảo. Anh tự đánh giá rất cao về mình, với vẻ đẹp trai, hào hoa phong nhã, sức hấp dẫn của một chàng phi công đã từng làm chao đảo biết bao người con gái. Anh nghĩ rằng mình phải chinh phục cho được và sẽ thắng…
Lâm nằm hoài trên tấm nệm mỏng để suy nghĩ về mình, về những điều cô viết trong thư, anh nhớ lại khoảng thời gian trước kia khi mới biết Cô Quản Thủ Thư Viện, lúc đó anh còn ở Nha Trang, thành phố bình yên, ít có chiến sự, anh thường được bay lên Đà Lạt, nhờ vậy anh mới ghi danh học Văn Khoa, hay đến giảng đường, vào thư viện, lúc đó anh có không hề toan tính và đầu óc thì trong veo, chỉ nhớ và nghĩ về cô, chỉ mong có một chuyến bay nào đó của anh hay quá giang các bạn hiền lên Đà Lạt, anh sẽ đến thư viện đọc sách và thăm cô: một buổi, một ngày thôi cũng là hạnh phúc chất ngất. Quên sao được sáng sớm hôm nào anh đứng bên này đường, dưới cây Anh Đào nở đầy hoa để chờ cô, cô đã xuất hiện trong chiếc áo dài màu tím Huế và áo len trắng tinh… hai người đã có hai ngày quá đỗi hạnh phúc. Rồi cũng vào một sáng đến thăm cô, anh đã tình cờ gặp Thảo ở đó, anh đã ngộ nhận, đã tham lam và trở nên ích kỷ, độc ác khi bắt đầu toan tính.
Sự quay lưng một cách âm thầm không lời từ biệt của Thảo. Rồi đến sự rời xa của Thu sau những ngày cô đến với anh khi hay tin anh bị tai nạn, cô đã bất chấp tất cả, không hề cân nhắc tính toán hay sợ hãi, cô sẵn sàng nhận chịu cơn thịnh nộ của cha mình. Cô có một trái tim quá lớn để dành tặng anh, một tấm lòng quảng đại để hy sinh, nhưng cô chưa đủ quên nỗi đau đớn mà anh đã gây nên, điều này cần phải có thời gian. Dù sao Cô vẫn muốn gởi lại cho anh mùi hương của mình để anh đừng quên cô.
Anh đã khóc, khi người con trai khóc có nghĩa là tâm hồn họ đang rất đau đớn.
Lâm lấy chiếc áo cánh mỏng mịn của Thu ấp lên mặt mình, anh nói với cô nhưng chỉ riêng mình anh nghe được mà thôi:
- Anh sẽ chờ cho đến bao giờ em tha thứ và quay lại với anh, nhưng “cô nhỏ của anh ơi” anh sẽ đi tìm em, anh sẽ vừa chờ đợi vừa tìm kiếm, chúng mình sẽ bắt đầu lại như thuở đầu tiên anh gặp em. Từ nay dù đi bất cứ đâu, hay phải bay ở phương trời nào anh cũng sẽ luôn mang theo cái áo cánh mỏng của em như anh mang theo “cô nhỏ của anh” bên cạnh mình.
Hồ Thủy
*(tháng sáu năm một chín bảy ba)
(Chương 1), (Chương 2), (Chương 3), (Chương 4), (Chương 5), (Chương 6)