User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Pleiku vào mùa nắng là mùa của bụi đỏ mù trời, là mùa mà cái lạnh lúc nào cũng hùa theo gió thổi vào mặt con người ta đến rát cả da, se cả môi, Lâm đốt một điếu thuốc, rít một hơi dài nhả khói vào không gian, phi trường Cù Hanh sáng hôm nay vắng nhiều những chiếc phi cơ trên sân đậu, trời trong và đẹp nên lịch bay của Phi Công kín đặc, máy bay cứ liên tục bay lên, đáp xuống hết chiếc này đến chiếc khác, tiếng động cơ của khu trục mỗi lần chuẩn bị cất cánh hú lên như muốn xé rách màng nhĩ, mấy chiếc trực thăng thì ít gào thét hơn, êm ái hiền lành nhất vẫn là L19. Lâm cũng vừa xong một chuyến bay, hai ngày nghỉ quí giá bây giờ phải bay lu bù. Chiếc áo len cô nhỏ tự tay đan tặng làm anh thật ấm áp trong người và cả trong lòng, anh than nho nhỏ “nhớ em quá”. Ừ, không nhớ sao được khi hai ngày qua anh được ở bên cạnh cô, chỉ trừ ban đêm là ai về nhà nấy mà thôi. Đà Lạt đã đẹp càng đẹp hơn, đã nên thơ càng nên thơ hơn khi người ta có nhau, ở bên nhau. Anh đưa cô đi rất nhiều nơi trong thành phố, anh cùng cô đi trên những con đường đẹp nhất của Đà Lạt, đôi vai anh thật vững chắc khi làm điểm tựa cho cô kê đầu, cô trong veo như những giọt sương sớm, cô yếu đuối như cành liễu bên hồ, cô mong manh như vạt nắng chiều thu. Bên cô anh cảm thấy mình thật là đàn ông, thật to lớn, mạnh mẽ. Khi đưa cô về nhà anh biết chắc một điều là cô sẽ phải gánh chịu cơn giận dữ của người cha, anh muốn vào nhà để nhận hết mọi tội lỗi về mình và xin cha cô tha lỗi nhưng cô nhất định không cho, cô đẩy anh ra khỏi cổng với cái nhìn van nài rất tha thiết, anh ra về mà lòng dạ không yên.

Sáng tinh mơ anh phải quay trở lại Pleiku, phải làm quen lại với cái cảm giác trống trải trong lòng, làm quen lại với Phố Núi mà lúc nào cũng “đi dăm phút trở về chốn cũ”. Chỉ có hai ngày phép xa Pleiku thôi mà sao anh có cảm tưởng tâm hồn anh và thành phố này có nhiều thay đổi quá chừng. Như sáng hôm nay khi bay ngang Biển Hồ, anh nhìn qua cửa buồng lái xuống bên dưới và ngạc nhiên khi thấy một hồ nước lớn mênh mông, xanh ngăn ngắt uốn lượn quanh co, với rất nhiều hoa Dã Quỳ nở rộ bao quanh như một sợi chỉ viền màu vàng, khi bay ở trên cao nhìn xuống mới thấy rõ được hồ nước này nằm giữa đỉnh một ngọn núi lớn, giống như ngọn núi đã bị vạt ngang phần đỉnh, đây chính là tàn tích của núi lửa tạo nên. Anh bị quyến rũ vì vẻ đẹp hùng vĩ, nên thơ đến mê hồn của nó nên liều lĩnh điều khiển chiếc L19 chao nghiêng, quay lại rồi lượn quanh một vòng tròn thật thấp quanh hồ, sau đó anh hơi sợ hãi nên vội vàng kéo cần lái cho chiếc máy bay vút cao lên và quay trở về. Bây giờ ngồi đây mà nhớ lại, đồng thời ngạc nhiên tự hỏi sao những chuyến bay trước kia anh không để ý đến Biển Hồ này nhỉ? dự tính sẽ rủ một anh bạn trong phi đoàn hôm nào nghỉ bay chở nhau bằng xe gắn máy ra đó chơi.

v31ret

Một chiếc trực thăng đáp xuống, anh bạn ở cạnh phòng bước ra khỏi buồng lái chạy nhanh vào phòng trực, vỗ vai anh:
- Suy tư gì thế ông? Về chưa? về cùng tôi nghen.
Anh đứng dậy. Lấy nón calor đội lên đầu:
- Ừa, thì về, nhưng tôi đói bụng quá, vô câu lạc bộ kiếm cái gì ăn đã.
- Về nhà tôi đi, hôm nay bà xã tôi nghỉ dạy, nấu một nồi bún bò Huế ngon lắm, ăn với vợ chồng tôi cho vui.
Người bạn chở anh trên chiếc Honda Dame của mình, hớn hở khoe:
- Sau khi cưới tụi tôi dư được chiếc xe này đây ông à.
Về tới trước cửa phòng anh mới để ý đến buồng chuối đã bị chặt mất từ hồi nào, anh đứng tần ngần nhìn khoảng trống của cây chuối, người bạn lại cười:
- Hôm nọ tôi đốn buồng chuối rồi, đem cho mỗi người nửa nải, còn chừa cho ông một nải lận đó, chà; hôm nay chắc đã chín rục rồi. Thôi, thay đồ rồi qua tôi ăn bún bò Huế nha.

Sống ở cạnh nhau nhưng anh chưa bao giờ bước qua nhà anh bạn lái trực thăng này vì sợ làm phiền cuộc sống của đôi vợ chồng son. Đây là lần đầu tiên anh bước qua “giang sơn” của họ. Thích thật khi trước nhà họ có một giàn trồng cây bầu, cây bí, những cành dây leo đầy lá xanh mơn mởn đan kín nhau làm mát một khoảng sân nho nhỏ, xinh xinh, “nhà” của bạn có đến hai phòng và một cái bếp, mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp sạch sẽ, bạn anh khoe:
- Năm ngoái tôi sang lại cái phòng phía sau của một người bạn, anh ta cưới vợ ngoài phố rồi dọn ra ở với nhà vợ luôn, tôi phải sửa sang lại mới được ngon lành như thế này đây. Này… Em ơi em, dọn bún ra nhanh lên, anh khoe với bạn anh là em nấu bún bò Huế ngon lắm đó.
Một tiếng “dạ” ngọt như mía, à thì ra vợ bạn là người Huế, con gái Huế thì… “không có chỗ nào chê”. Sau tiếng dạ là một khuôn mặt thật dễ thương hiện ra, trên tay bưng một mâm có ba tô bún nóng hổi mà mùi thơm của nó làm cho anh càng đói bụng.

Sau khi ăn bún xong bạn anh ôm một bình rượu cần ra mời:
- Uống thử nhé, học trò của vợ tôi tặng đó, chắc là ngon lắm… em ơi, ra đây ngồi chơi với tụi anh nè.
Một tiếng “dạ” nữa ngọt như đường phèn, vợ của anh bạn cười nhỏ nhẹ:
- Em dạy tới ba lớp học trò người Thượng lận đó, tháng trước một em học trò ôm bình rượu cần này vô lớp tặng em, anh với nhà em uống cho vui.
Trước khi uống rượu cần thì phải đổ vào bình rượu một ly nước lạnh sau đó cho vào bình mấy cái cần hút nhỏ, dài, cong vút. Anh bạn nhắp trước một hơi ngắn rồi đưa cho anh, đây là lần đầu tiên uống thứ rượu này nên anh không biết cách, cứ cho cái ống hút cong vòng vào miệng hút một hơi dài và mạnh, lượng rượu trong bình trôi vào cổ anh khá nhiều, vị của nó nhạt nhạt, hơi có mùi thiu, bạn anh cười kêu anh phải hút tới mấy lần mới cảm nhận được hương vị “ngon tuyệt vời” của thứ rượu độc đáo này, anh hút thêm một hơi thứ hai, vị nồng hơn một chút, chưa có gì đặc biệt, anh hút thêm hơi thứ ba, lần này lượng rượu chảy vô miệng anh nhiều hơn hai lần trước làm anh ho sặc sụa, Lâm khua tay lắc đầu… bây giờ thì cái say nó bắt đầu ngấm từ từ vào trong máu của anh, anh vội vàng đứng lên, hơi loạng choạng một tí, lắc đầu:
- Hình như tôi say rồi, chịu không nổi nữa ông à, thôi tôi về đây.
Mở của phòng mình ra Lâm chỉ kịp nằm lăn xuống tấm nệm mỏng, trần nhà quay vòng như chong chóng của máy bay, cái cửa sổ chao nghiêng, bụi chuối chổng gốc lên trời, ngọn cây nằm dưới đất còn anh thì lênh đênh lơ lửng. Mọi thứ như bị đảo ngược lại hết, kể cả anh. Trong giấc ngủ lơ mơ anh nghe loáng thoáng tiếng cười vui của hai vợ chồng người bạn.

Không ngờ món rượu cần làm Lâm say lâu đến thế, nó cứ từ từ chạy theo đường đi của máu rong chơi hết mọi ngóc ngách trong cơ thể của anh. Mãi đến khi chiều nhá nhem anh mới thức giấc, phải ngồi một lúc để thoát khỏi cơn ngầy ngật, một nỗi buồn rầu và cô đơn chen lấn vào tâm hồn anh, càng lúc càng lớn làm choáng ngợp cả hơi thở của anh. Lâm ngồi vào bàn để viết thư cho cô nhưng chữ nghĩa vẫn chưa tập trung đủ trong đầu, anh ngồi thừ người một lúc thật lâu, xếp tập giấy viết thư lại, gác cây bút lên trên rồi ngó mông ra ngoài trời để thấy trời chuyển tối rất nhanh, căn phòng bỗng nhiên vắng lặng và lạnh lẽo. Tự nhiên Lâm bật khóc và cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối của mình.

Thư cô đến lúc anh vừa thực hiện xong một phi vụ, và - nói hơi cải lương một chút - thì hành trang anh mang theo cho mỗi chuyến bay của mình là nỗi nhớ và hình bóng cô. Chưa bao giờ anh vui như thế, bây giờ mới biết nét chữ của cô đẹp quá, những lời trong thư tràn đầy nhung nhớ, lo âu và mong đợi. Cô kể về đêm Noel ở Đà Lạt đầy sương mù, trong buổi lễ cô đã cầu nguyện rất nhiều cho anh, tuyệt nhiên cô không nhắc gì đến cơn thịnh nộ của cha vào tối hôm đó, hình như cô không muốn anh phải lo lắng bận tâm; mà cô chỉ muốn chịu lấy một mình. Cô nhắc đến những kỷ niệm của hai người, cô kể nhiều chuyện thật vui, lời và ý trong thư dí dỏm dễ thương, hơi hài hước một tí làm anh rất ngạc nhiên vì nhận thấy… thư khác với người, cô báo tin đã làm xong hồ sơ để nộp vào viện Đại Học, niên học tới cô sẽ là sinh viên Sư phạm năm thứ nhất. Bây giờ thì Lâm đã có đầy ý tưởng để viết thư cho cô rồi đây, vì ít ra thì cô là người đã khơi nguồn cảm hứng cho anh, và thế là anh viết ro ro không ngừng nghỉ cho đến khi đầy cả hai trang giấy. Lâm thở phào, bây giờ anh mới có được cái cảm giác tâm hồn mình thật nhẹ nhàng thoải mái.

***

Vợ chồng người bạn ở cạnh phòng rất vui tính và tốt bụng, thường mời Lâm qua nhà ăn cơm, như tối nay chẳng hạn, sau khi bay về, gặp nhau ở nhà trực anh bạn vui vẻ mời:

- Gần tối rồi, đừng ra phố ăn chi cho tốn tiền, mất thì giờ, qua nhà tôi ăn cơm cho vui.
Anh e ngại:
- Thôi, tôi về phòng chơi một gói mì là xong.
- Tốn hao gì đâu, thấy ông lủi thủi một mình tôi đâm ra cũng “động lòng trắc ẩn”, vợ chồng tôi lắm khi cũng cảm thấy hơi hiu quạnh, có ông càng thêm vui.
Anh cười:
- Ăn ké cơm của ông bà hoài kỳ lắm, thôi; để lâu lâu bà nấu bún bò Huế thì kêu tôi qua ăn là tốt rồi. 
Người bạn nhất định không cho anh từ chối lời mời của mình, kể ra bữa cơm chiều muộn của vợ chồng Hưng cũng làm cho anh cảm thấy ấm lòng, bớt cô đơn, món cá bống kho theo kiểu người Huế vừa cay vừa mặn, lại có một chút xíu vị ngọt ăn thật ngon miệng, Lâm ước thầm trong lòng giá như anh cũng có được một người ở bên cạnh để lo cho anh có những bữa cơm nóng, canh ngọt và món cá kho mặn như thế này thì thật là sung sướng không gì bằng. 
Bạn anh nửa đùa nửa thật nói:
- Lâm này, hay là… để bà xã tôi giới thiệu cho ông một cô dạy cùng trường với vợ tôi nhé, ông cũng nên có vợ đi là vừa, ở không mãi buồn lắm… phải có người lo cho mình chứ, như tôi đây nè, đi bay về là có cơm ăn liền.
Anh cũng nói đùa lại:
- Ưà, thôi thì trăm sự vạn sự tôi xin nhờ bà xã ông giúp.
Đôi mắt cô gái Huế tròn xoe:
- Thiệt không đó?
- Thật mà, kiếm cô nào có nhan sắc trên trung bình một chút là được rồi.
- Nhớ đó nghe, tôi sẽ làm mai cho, trong trường tôi nữ giáo sư độc thân khoảng chừng chục người, để tôi chọn rồi giới thiệu cho anh ha.

Theo lịch bay, anh được biệt phái về Qui Nhơn ba ngày, ước gì không phải là Qui Nhơn mà là Đà Lạt thì thích biết mấy, hôm nay là thứ ba, khoảng cuối tuần anh mới về lại Pleiku, cuộc “hẹn hò” gặp gỡ còn ở đâu phía trước mặt nhưng cũng làm cho anh cảm thấy vui vui một chút.

Chiều thứ sáu; hai anh chàng phi công đi xe lam từ phi trường Cù Hanh xuống phố, từ phố hai chàng phi công trong bộ đồ bay lững thững đi tà tà tới trường Trung Học Pleiku, khi leo lên con dốc đường Hoàng Diệu anh lại liên tưởng đến con dốc từ viện Đại học về nhà cô, một bên là hàng cây Anh Đào chạy dài, một bên là những khóm hoa Dã Quỳ vàng và màu áo tím dễ thương của Thu trong chiều nhạt nắng, anh nhớ quá cô nhỏ của mình. Bạn anh nói: 
- Bà xã của tôi chọn cho ông một cô xinh nhất trường, khoảng năm phút nữa là tan trường…
Tiếng trống vang lên, người cai trường mở rộng hai cánh cổng, đám học sinh ùa ra khỏi lớp như bầy ong vỡ tổ, Lâm thấy vợ bạn đi ra, khoác tay một cô mặc áo màu hồng có điểm hoa trắng, thấy hai chàng đang đứng lóng ngóng, cô tươi cười giới thiệu với anh:
- Đây là Hồng, dạy toán, bạn của em… Đây là anh Lâm, bạn ông xã mình. 
Cô Hồng lí nhí chào, hình như hơi đỏ mặt một chút thì phải, anh cũng không nhìn rõ cho lắm, vợ Hưng rủ vô cà phê Văn uống nước, nói chuyện cho vui. Vì đã có dụng ý nên hai vợ chồng Hưng để anh đi bên cạnh cô Hồng, anh chẳng biết nói chuyện gì vì hình như anh không có cảm hứng để trò chuyện.
Cô Hồng ngồi bên cạnh anh mà cứ huyên thuyên nói chuyện với Bích; vợ của Hưng, cô ta kể nhiều về mình, về những gì mình có và mình thích, về quan niệm sống và cách đối nhân xử thế, trong cách nói chuyện của Hồng có nhiều điều khoe khoang, anh nhận thấy có vẻ như là cô ấy muốn nhắn gởi cho anh biết về mình; qua những lời cô ta nói chuyện với vợ chồng bạn thay vì kể thẳng cho anh nghe, nhưng mà anh có thắc mắc hỏi han gì về cô ấy đâu kia chứ. Tự nhiên anh muốn ngáp quá trời, anh cố nghiến chặt hai hàm răng lại với nhau để kìm cơn ngáp đang ập đến một cách bất ngờ không phải lúc, nước mắt anh ràn rụa như là khóc, cuối cùng anh đứng lên, xin lỗi để vào nhà vệ sinh, quái lạ, anh cứ tưởng mình sẽ được ngáp một cái thật đã đời nhưng không ngờ anh rất bình thường, tỉnh táo. Lâm cố tình đứng trong nhà vệ sinh lâu lâu một chút, hút hết nửa điếu thuốc rồi mới trở lại bàn, anh nghĩ ra một cớ rất hay để được về:
- Chút nữa tôi phải bay rồi, xin phép phải về trước thôi.
Hưng cố tình gán ghép:
- Ông đưa cô Hồng về nhà cho biết nhà cổ luôn.
Trời ạ, anh đang muốn thoát mà sao bạn không cho thoát nhỉ? Thôi đành vậy, vì lòng tốt và sự nhiệt tình của vợ chồng Hưng. Anh đứa cô Hồng về, con đường về nhà cô ta sao mà xa quá, con dốc cao quá và hai chân anh thì… rất mỏi. Anh nhủ thầm: “mình là thằng cà chớn bất lịch sự, sao mình cư xử cố tình như mình là một đứa hết sức cù lần”. Cô Hồng thì cứ miên man nói… nói… và nói… sao mà cô ấy nói nhiều đến thế?

Sau khi đưa cô Hồng về nhà, anh vào tiệm ăn của người tàu kêu một tô cháo tôm, nhìn làn hơi nóng và mùi thơm ngạt ngào từ tô cháo bốc lên mũi, nhìn con tôm khá to đã được lột vỏ chín đỏ nằm cong vòng trên tô cháo, mấy cọng hành ngò và những hạt tiêu xay nhỏ rắc trên mặt, cảm giác đói bụng tăng gấp đôi, anh ăn một cách ngon lành, lòng thầm nghĩ: “phải chi có cô nhỏ ở đây thì mình thật là hạnh phúc sung sướng”. Ăn xong thì trời tối thui, bến xe lam vắng ngắt, anh đành đi xe ôm về, từ cổng phi trường anh đi bộ về phòng mình, trong phi trường vẫn còn nhộn nhịp. Bên phòng của vợ chồng Hưng còn sáng đèn nhưng cửa đóng kín, anh lại tới quán Nhớ uống nước, gặp mấy người bạn cũng phi đoàn 118, anh ngồi tán gẫu với họ một lúc, cảm thấy mệt mỏi và buồn nên lững thững quay về, một ngày của anh đã trôi qua không để lại dấu ấn gì về cuộc gặp gỡ với cô Hồng chiều nay.

Buổi sáng Phố Núi trong veo màu nắng hồng, buổi chiều lãng đãng mờ hơi sương xám, lịch bay thám thính của nhóm anh dày đặc, lúc này anh ít có thời gian xuống phố, niềm vui của anh bây giờ là nhận được thư gởi về từ Đà Lạt, những lá thư chất chứa bao nhiêu niềm nhung nhớ, bao nhiêu chuyện kể rất dễ thương làm anh đọc hoài không chán. Cô Hồng thỉnh thoảng nhắn lời gởi thăm anh; chuyển từ vợ bạn với ẩn ý về một cuộc hẹn hò gặp mặt, anh cứ “lửng lơ con cá vàng”, ậm ừ nửa nhận nửa không, vợ bạn thì thúc hối làm anh phải ở vào cái thế “tiến thoái lưỡng nan”. Anh viết thư kể với Thu, không biết khi nhận được lá thư thú tội này, cô sẽ phản ứng ra sao nhỉ? Có giận anh không?, nhưng mà em ơi, Pleiku buồn lắm, đôi khi anh cũng muốn… “may mà có em đời còn dễ thương”… nên khi rảnh rỗi cố kiếm một “Em Pleiku má đỏ môi hồng”, anh đùa trong thư cho cô vui: cô Hồng thì có rồi đó nhưng sao lòng anh cứ dửng dưng lạnh lẽo không một mảy may rung động, phải chăng vì “ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông”? Đọc lại lá thư vừa viết xong anh tủm tỉm cười và tự khen văn chương của mình sao mà hay quá chừng.

pleiku2

Còn hai tuần nữa là Tết Nguyên Đán, ngày xưa khi còn mẹ, mấy ngày này nhà cô vui phải biết, mẹ làm nhiều thứ mứt thật ngon lại còn dưa món, củ kiệu nữa, cha thì lo dọn dẹp vệ sinh nhà cửa, chị em Thu lăng xăng để cha và mẹ sai vặt, trong vườn nhiều thứ hoa chuẩn bị nở, thích nhất là hoa Hồng… kể từ ngày mẹ mất, cho dù chị Thanh cố gắng thật nhiều nhưng vẫn không làm sao có được cái không khí đầy sắc xuân như mẹ đã tạo ra.
Thư Lâm viết cho cô không nhiều và cũng không đều, anh than với cô rằng thời gian này anh bay nhiều nên cũng mệt lắm, Tết năm nay dễ dầu gì có được – dù chỉ một ngày thôi - lên Đà Lạt thăm cô. Đôi khi cô cảm thấy buồn vô vọng, ngày tháng bình yên thủa xưa không còn nữa, lắm lúc cô lo âu sợ hãi, tâm hồn hoang mang chao đảo, nhớ anh nhưng chỉ có thể viết thư thăm mà thôi. Anh như cánh chim mải mê bay vút tận chân trời mà chưa một lần mỏi cánh, còn cô thì chỉ loanh quanh lủi thủi dưới đất liền mà sao cô mỏi mệt đến thế này? nhiều lúc muốn khóc nhưng chỉ dám khóc về đêm khi chỉ có riêng một mình cô mà thôi.

Phố xá đông người qua lại mua mua sắm sắm, sinh viên được nghỉ Tết một tháng nên cô không phải đến thư viện. Giá như có can đảm cô sẽ lên Pleiku thăm anh nhưng… cô rất sợ ánh mắt của cha: vừa nghiêm khắc vừa đau đớn cho nên cô không dám, mặc dù điều cô muốn nó như một cục than đỏ rực đốt cháy trái tim cô, làm sôi sục một tâm hồn đang chất chứa bao nhiêu thứ tình cảm lẫn lộn ở bên trong. 
Thu không làm được việc gì cho ra hồn, mọi chuyện chị Thanh phải lo toan hết, chị nhờ cô trông giùm chảo mứt dừa trên bếp, ngẩn ngơ suy nghĩ thế nào mà khi lửa bùng lớn cô cũng không hay làm chảo mứt khét lẹt. Chị Thanh chỉ lắc đầu thở dài mà không nỡ la rầy, chị dịu dàng biểu cô ra vườn chơi. Mảnh vườn nhỏ trồng đầy hoa hồng, hoa đồng tiền, cúc trắng, mấy khóm hoa cẩm chướng đủ màu: hồng, đỏ, trắng và thật nhiều hoa penseé, nó đã được cha cô dọn cỏ sạch sẽ, chăm bón mỗi ngày. Cô bâng khuâng nhớ về anh, nỗi nhớ làm tâm hồn cô chơi vơi và cô lặng lẽ ngồi khóc một mình.
Có tiếng reo mừng của cu Bi và bé Bo; hai đứa con chị Thanh:
- A… ông ngoại ơi, mẹ ơi, dì Thảo về nè… dì Thu ơi…
Mọi người từ trong nhà chạy ào ra, cô lau vội những giọt nước mắt đang còn đọng trên má, chầm chậm đi ra cổng. Thảo cười thật tươi chạy đến ôm chầm lấy cha, miệng ríu rít:
- Cha, cha khỏe không? A chị Thanh, anh Bình có về thăm không? Ê này, Thu bé bỏng, em thế nào? Hai đứa nhóc của dì Thảo đây hả, có mong dì không? Chút xíu dì cho quà…
Chỉ có Thảo mới ồn ào làm bừng sáng căn nhà vốn thường hay lặng lẽ. Cha cô nhìn đứa con gái xinh đẹp vui tươi mà nước mắt rưng rưng; vì Thảo rất giống mẹ. Ông cúi xuống cầm chiếc vali nhỏ của Thảo đi vào nhà, những cây hoa trong khu vườn nhỏ bỗng dưng rạng rỡ khoe hết mọi sắc màu, Thu cũng vui lắm nhưng cô không tỏ lộ ra ngoài một cách ồn ào như Thảo.

Bữa cơm tối dọn ra, ấm áp sinh động hơn mọi ngày, cha cô hỏi Thảo về công việc, bạn bè và cuộc sống khi ở xa gia đình, Thảo tíu tít kể cho mọi người nghe thật nhiều chuyện, cuộc sống xa gia đình không làm Thảo buồn cho lắm, cô được đi đây đi đó, được đến biết bao vùng trời xa lạ dù rằng đôi khi là chỉ ghé qua, công việc hấp dẫn, lôi cuốn Thảo, cũng có nhớ nhà, nhớ cha, chị Thanh, em Thu và hai cháu nhỏ, nhưng nỗi nhớ chỉ làm thi vị thêm cho cuộc sống bay bổng trên không, đi trên máy bay nhiều hơn ở dưới đất, vậy đó.
Hôm nay Thảo được ba ngày phép trước Tết để về thăm nhà, trong phi hành đoàn mấy cô H’autesse de l’air thay phiên nhau mỗi người chỉ được nghỉ ba ngày trong tháng cuối năm. Thu nhìn chị kể chuyện, có điều gì đó trong cuộc sống và công việc của Thảo giống anh, nhưng không biết chị có gặp nhiều nguy hiểm, bất trắc như anh? Có lẽ là không đâu, Hàng không dân sự vẫn an toàn hơn những người lính không quân khi phải lái máy bay quân sự trong thời chiến, nhất là phải bay thám thính như anh. Chị Thảo về làm cho mọi người trong gia đình vui lắm, một con chim vành khuyên có giọng hót hay và đang hót líu lo cho cả nhà nghe.
Đêm nay trời có trăng, ánh trăng bàng bạc xuyên qua đám sương mù mỏng nên có một vẻ đẹp mờ ảo mông lung, làm cho không khí đã lạnh càng lạnh hơn qua màu trăng pha ánh bạc. Có tiếng gõ cửa phòng và tiếng mở cửa, cô thấy dáng chị Thảo trong ánh trăng mờ mờ chiếu qua khung cửa sổ, Thảo đến ngồi bên giường, cô nhích vào trong một chút chừa khoảng trống cho chị. Thảo vuốt tóc em gái, hỏi han:
- Em gái của chị ơi, có gì lạ không?
Tự nhiên cô muốn khóc nhưng rồi chỉ lắc đầu và dụi mặt mình vào trong gối. Cô không muốn kể về sự bí mật của trái tim mình cho bất cứ ai trong nhà biết, cho dù cha và chị Thanh cũng lờ mờ đoán ra điều gì đang xảy ra trong trái tim cô.

(Còn tiếp)

Hồ Thủy

(Chương 1)(Chương 2), (Chương 3), (Chương 4), (Chương 5)(Chương 6) 

 

Tìm các bài TRUYỆN DÀI khác theo vần ABC . . .

Tống Phước Hiệp

Địa chỉ E-Mail để liên lạc với chúng tôi: trangnhatongphuochiep.com@gmail.com