Lâm không ngờ mình may mắn đến thế khi mà ngày Chúa Nhật anh không có giờ bay, lại gặp ngay người bạn lái trực thăng có phi vụ phải lên Đà Lạt, anh mừng quá xin đi theo; dù chỉ là sáng bay lên Đà Lạt, chiều phải về lại Pleiku nhưng đối với anh như thế cũng quá tuyệt vời, chỉ cần được ở bên cô một lúc thôi cũng đủ hạnh phúc lắm rồi. Chiếc trực thăng quay mấy vòng trên thành phố Đà Lạt rồi mới hạ cánh xuống khoảng đất trống phía bên hông nhà hàng Thủy Tạ, bạn hẹn anh năm giờ phải có mặt để bay trở về Pleiku. Anh đón xe ôm đến ngay nhà cô, giờ này không biết cô có nhà hay đang đi lễ? Anh tần ngần đứng trước cổng nhà, hàng rào hoa Dã Quỳ vàng rực trong nắng sớm, hình như đang có ai ở trong nhà nhìn ra, anh bối rối lẫn e ngại, nếu như lần trước anh không đưa cô đi “ta bà” đến chiều tối mới trả cô về thì lần này anh đâu có lóng nga lóng ngóng như một chàng trai mới lớn thế này đâu.
Có tiếng nói rất trong của một cô gái:
- Anh… tìm ai mà đứng trước nhà tôi vậy?
Anh giật mình quay lại, người hỏi anh là một cô gái rất trẻ mà lại rất đẹp nữa chứ, và ở cô gái này có nét hao hao giống cô nhỏ của anh, anh cười xã giao, gật đầu chào:
- À, tôi muốn hỏi Quỳnh Thu.
- Anh… là gì của em gái tôi?
Anh reo lên một cách bất ngờ mà chính anh cũng không hiểu nổi sự đường đột của mình:
- Ah, cô là Thảo phải không?
Thảo nhìn anh đầy kinh ngạc, anh chàng phi công đẹp trai này là gì gì của Thu đây?... cô em gái luôn khép kín của mình mà cũng…? Ngạc nhiên quá đi… nhưng mà có phải vậy không nhỉ? Dù sao thì cũng phải công nhận vẻ hào hoa phong nhã của anh rất dễ làm cho con tim của bao cô nàng trở nên mềm nhũn. Bất chợt Thảo thấy mình thật là kỳ quái khi đầu óc nghĩ ngợi lung tung, tự dưng cô bối rối và rồi theo một phản ứng rất tự nhiên, Thảo mở rộng cánh cổng mời anh vào nhà, Thảo cũng quên mất mới sáng sớm mà lại đi mời một anh chàng - chưa biết là thế nào với ai trong gia đình - vào nhà một cách nhanh chóng gọn lẹ đến như vậy?
Thật tình thì Lâm chỉ muốn đứng chờ cô trước cổng nhà như lần trước, anh đâu muốn là một người khách vào nhà “người ta” sớm đến thế này đâu, anh cảm thấy ngượng ngùng nhưng đang bị đẩy vào tình trạng “tiến thoái lưỡng nan”, thôi thì đành nhắm mắt đưa chân đi vào nhà theo lời mời của một người con gái xinh đẹp đến nỗi làm tim anh chợt thắt lại…
- Thảo ơi, ai thế hả con?
Cả hai người đều giật mình khi nghe tiếng hỏi từ phía trong vọng ra, họ nhìn nhau bối rối, riêng anh thì hơi mất bình tỉnh. Thảo trả lời vọng vào:
- Dạ, một người bạn của Thu đến thăm…
- Có phải anh phi công đó không?
Sau câu hỏi thì ông xuất hiện không chờ Thảo phải trả lời. Anh đứng ngây người, hơi một chút sợ hãi, rồi cúi đầu chào ông, tay vẫn cứ vân vê cái nón calor. Nét mặt ông có vẻ không hài lòng, Thảo gỡ rối cho anh:
- Cha tôi… chắc anh biết rồi… mời anh ngồi… Thu đi nhà thờ chắc cũng sắp về.
Ông đưa tay chỉ vào ghế, lịch sự nói:
- Anh cứ ngồi đây.
Lâm thở phào nhẹ nhõm khi ông quay lưng bước vào trong. Thảo bưng khay trà ra mời anh, anh hỏi một câu làm quen:
- Thu kể cho tôi nghe về Thảo nhiều lắm, chắc Thảo được nghỉ phép?
Thảo cười, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng khuôn mặt, cô bắt đầu làm một cuộc phỏng vấn với anh chàng phi công, giọng Thảo hơi có một chút tinh nghịch:
- Dạ, chỉ ba ngày thôi, anh lái máy bay gì? Phi đoàn mấy? Đóng ở đâu? Sao tới nhà tôi sớm vậy?
Lâm cười, trả lời dí dỏm:
- Bà già, L19, thám thính ấy mà, phi đoàn 118, sư đoàn 6 không quân. Sáng nay quá giang người bạn lái trực thăng lên Đà Lạt chơi, ghé thăm Thu, chiều phải về lại Pleiku rồi… còn gì thắc mắc nữa không?...
… Câu chuyện cứ thế mà trôi theo thời gian như dòng sông nước chảy êm đềm, họ hỏi nhau, họ trả lời, vùng trời nào anh đã đi qua thì Thảo cũng ghé đó, nơi nào đẹp nhất, nơi nào vui nhất… và khung trời xanh đầy mây trắng vẫn là nỗi đam mê của họ… cho tới khi Thu đứng trước mặt hai người, mắt mở to vừa ngơ ngác lẫn ngạc nhiên. Anh đứng lên mừng rỡ:
- Em, anh quên là em phải đi lễ sớm ngày Chúa Nhật.
Một khoảng lặng thật bất ngờ, cả anh và cô không có được sự tự nhiên như lần trước khi họ chỉ có nhau, ở bên nhau trong một không gian rộng lớn của đất trời, của thiên nhiên hoa cỏ. Còn bây giờ… trong một căn phòng khách ấm cúng, gọn gàng nhỏ bé mà sao… ngột ngạt quá chừng, cô muốn anh hãy đi đâu đó, hãy hẹn cô ở bên ngoài để cô đến với anh, mang theo trái tim chất chứa bao nhiêu nỗi nhớ nhung quay quắt, đợi chờ mòn mỏi. Thảo nhìn hai người, có điều gì đó làm cho họ ngột ngạt quá vậy? Thôi, trả không gian lại cho riêng cô em gái và chàng Phi Công rất đẹp trai này.
Bây giờ thì anh nhìn cô bằng đôi mắt tha thiết và gởi vào trong cái nhìn của mình rất nhiều điều muốn nói với cô, Thu run rẩy, cô không ngờ anh đến thăm, sao không bao giờ anh chịu báo trước? Sao lúc anh cũng đột ngột làm cô chới với? Anh nói với cô:
- Em vào xin phép bác cho anh đưa em đi ăn sáng.
Cô ngập ngừng e ngại, cơn thịnh nộ của cha lần trước làm cô run sợ nếu phải xin phép để đi với anh, thà rằng cứ “tiền trảm hậu tấu” có lẽ đỡ ngán hơn… cô rụt rè bước vào bên trong cầu cứu chị Thảo:
- Chị, xin với cha giùm em, em muốn được ra phố một lúc…
Thảo cười, nheo mắt nhìn em gái:
- Có gì hối lộ không? Có phải đây là…
- Không… không phải… chị đừng suy diễn lung tung. Nhưng em cần phải ra phố chị à.
Cô được phép đi với anh một buổi sáng mà thôi, lấn sang buổi chiều là… sẽ phải lãnh thêm một cơn thịnh nộ nữa của cha.
Đâu cần phải nói gì khi được đi bên nhau, Đà Lạt vẫn tình tứ, vẫn nên thơ, hoa Anh Đào làm cho thành phố mang một sắc hồng tươi chìm trong nắng sáng, hoa Dã Quỳ khoác áo màu vàng kiêu sa phất phơ trong gió lạnh. Cô đi bên anh mà lòng bồi hồi xoa xuyến, cô chờ đợi điều anh sẽ nói, và anh sẽ nói với cô điều gì đây?
- Chiều nay anh phải về lại Pleiku, máy bay đang đậu bên kia nhà hàng Thủy Tạ, em xem kìa… thấy chưa? Anh quá giang chiếc máy bay đó của người bạn phòng bên cạnh… mình qua đó ăn sáng uống cà phê, nhé.
Hai người đi bên nhau dọc theo bên này hồ rồi qua cầu Xuân Hương, cũng đi dọc theo bờ hồ đến nhà hàng Thủy Tạ, cô ngượng ngùng khi thấy nhiều chàng phi công như anh ở trong đó, có tiếng kêu:
- Lâm, lên hồi nào vậy?
Họ chào hỏi nhau rất vui vẻ, có mấy cặp mắt đang nhìn cô làm cô đỏ mặt, tại sao anh lại đưa cô vào đây và tại sao cô lại theo anh vào đây? Tự nhiên tim cô đau nhói khi nghe anh và người bạn nhắc đến Nha Trang, loáng thoáng có tên một người con gái trong câu chuyện của họ và anh cười trả lời: “quên lâu rồi”, bàn tay cô cô run rầy trong tay anh.
Cô muốn ra khỏi đây, muốn đi đâu đó ngoài trời, cùng với anh lang thang trên đồi Cù, loanh quanh trên những con đường hai người đã từng đi bên nhau lần trước, cô muốn nghe anh kể chuyện ở miền Phố Núi Pleiku, và chỉ riêng một mình anh với cô mà thôi. Trong nhà hàng Thủy Tạ này anh đang cười vui với bạn bè cùng phi đoàn cũ, cô bị cách ly một cách vô tình trong những câu chuyện của họ vì cô là người chưa từng có ở trong những câu chuyện đó. Ngồi cùng anh bên những người bạn của anh cô cảm thấy lẻ loi đơn độc quá và chỉ muốn khóc.
Có lẽ anh thấy được sự bối rối lạc lõng của cô nên anh đứng lên chào tạm biệt mấy người bạn, hẹn sẽ gặp nhau sau và đưa cô ra khỏi nơi đó. Cô có cảm giác rất lạ: hình như cô đang từ từ ra khỏi anh, đang từ từ mất anh mặc dù chưa có một dấu hiệu nào để khẳng định rằng: “anh là của cô”.
Anh đưa cô đến tiệm phở Tùng, cười cười hỏi:
- Hình như em giận anh?
Cô chưa kịp trả lời thì anh nói tiếp, giọng buồn buồn:
- Đời Phi Công tụi anh thì sự sống và cái chết gần nhau lắm nên mỗi lần còn gặp được nhau, còn thấy nhau thì rất mừng, những người em thấy lúc nãy là bạn cùng phi đoàn 114 với anh ở Nha Trang, từ lúc đổi lên Pleiku tới giờ tụi anh mới gặp lại, hỏi thăm thì cũng có đứa bị rơi máy bay chết mất xác…
Khi nghe anh nói như vậy cô vô cùng ân hận và thầm trách cho sự ích kỷ của mình. Cô nắm tay anh muốn nói một câu xin lỗi nhưng anh mỉm cười:
- Ăn đi em, hôm nay em dành trọn ngày cho anh nhé. Có sợ bị cha mắng không?
- Anh, em chỉ sợ cha buồn lòng mà thôi.
- Vậy thì xế trưa anh đưa em về nhà rồi anh sẽ đi đâu đó, chiều đến thăm em cho tới giờ bay về lại Pleiku, được không?
Cô đắn đo một chút và quyết định:
- Hay thôi, ăn phở xong anh đưa em về, anh đến Thủy Tạ gặp lại mấy người bạn, chiều nay hãy đến thăm em.
Anh nheo mắt:
- Không buồn chứ? Ở Pleiku anh rất nhớ em, muốn viết thư thật nhiều cho em nhưng bận rộn và mệt nhoài sau các chuyến bay… anh đâm ra…
- Làm biếng? Em biết rồi.
Hai người cùng cười, anh thích nhìn cô cười vì nụ cười của cô đẹp lắm và rất hiền.
Trong sân nhà Thu có một cái xích đu, ngồi nơi đây nhìn rõ được con đường dốc phía trước, cái xích đu kê gần bên hàng rào hoa Dã Quỳ, cô ngồi với chị Thảo trên ghế xích đu, bốn cái chân đong đưa nhè nhẹ, anh ngồi vào cái ghế gỗ đối diện, ở giữa là một cái bàn tròn, trên bàn có một bình trà và mấy cái tách.
Anh cầm tách trà nóng trên tay, ủ nó lọt thỏm trong hai lòng bàn tay và xoay qua xoay lại, câu đầu tiên anh nói trong chiều nay là:
- Hoa Dã Quỳ đẹp quá.
Thảo tinh nghịch hỏi:
- Có đẹp bằng hai chị em tôi không?
Anh lắc đầu cười cười, câu chuyện bắt đầu như vậy đó, nó được khơi thông một cách dễ dàng vui vẻ giữa ba người, nói đúng hơn là giữa anh và Thảo, có lẽ vì có nhiều điểm chung, nhiều cái biết rất giống nhau nên không bị gấp khúc hay khựng lại. Nha Trang ư? Thảo đang làm ở đó và nhận những chuyến bay cũng ở đó. Qui Nhơn à? Thảo đã từng ghé qua, thành phố ấy thật bình thường… Huế? Trời ơi xứ Huế đẹp lắm, thơ mộng lắm và êm đềm vô cùng… còn những đâu nữa? Pleiku đâu có xa lạ với Thảo, hầu như mỗi tuần một lần máy bay của Air Việt Nam ghé vào phi trường Cù Hanh làm nhiệm vụ trả khách đến, đón khách đi, mà khách thì cũng không có nhiều nên thời gian dừng lại cũng ngắn, phi trường Cù Hanh sao mà đìu hiu thế, đất lúc nào cũng đỏ quánh, phố Núi chắc cũng nhỏ xíu?… còn Ban Mê Thuột? cà phê của xứ buồn muôn thuở ấy ngon tuyệt vời và cũng có rất nhiều đồi dốc nên thơ.
Anh và Thảo nói chuyện trơn tru như một bộ máy được bơm đầy dầu nhớt, hai người rất vui khi nhắc đến từng nơi từng chốn họ đã bay qua, đã ghé đến, còn Thu… cô ngồi nghe và chỉ biết nghe mà thôi, cô biết nói gì bây giờ khi mà cô không biết gì cả.
Chiều xuống nhanh, anh nhìn đồng hồ và than:
- Thôi rồi, đã đến giờ anh phải về, bạn anh đang chờ ở sân Thủy Tạ.
Rồi anh nói một câu rất vô tình lẫn vô ý làm tim cô nhói đau:
- Nói chuyện vui quá nên chi thấy thời gian trôi qua thật nhanh.
Anh chào cô và chị Thảo, hẹn sẽ còn gặp nhau. Sao anh không nắm lấy tay cô như đã từng nắm?...
***
Lâm không ngủ được, anh cứ trăn qua trở lại trên cái nệm mỏng, căn phòng không bật đèn nên chẳng nhìn thấy gì, khung cửa sổ mở toang đón một chút ánh sáng rất mờ từ bên ngoài hắt vào. Anh khổ sở vì hai khuôn mặt đẹp của hai người con gái cứ trộn lẫn vào nhau, có khi đang là Thu chợt biến thành Thảo và ngược lại. Anh không ngờ Thảo đẹp và sinh động đến như thế, hợp với anh đến như thế… còn Thu, một tâm hồn mong manh dễ vỡ rất cần được anh che chở, Thu nhỏ bé nép mình bên anh làm cho anh cảm thấy mình thật là to lớn, thật là mạnh mẽ, anh vẫn chưa khám phá được hết tâm hồn cô, anh vẫn chưa đi sâu vào tận cùng trái tim cô mặc dù anh rất cố gắng, cô vẫn chôn giấu một điều gì đó trong đôi mắt rất buồn, trong nụ cười rất hiền và trong dáng vẻ rất yếu đuối mỏng manh.
Hôm nay tình cờ biết Thảo, nói chuyện nhiều với Thảo, sao mà anh vui đến thế? Thảo như con chim vành khuyên hát líu lo. Đột nhiên anh muốn có một chuyến về Nha Trang với hy vọng sẽ được gặp Thảo tại đó, anh cảm thấy mình thật có lỗi với Thu… nhưng… để cưỡng lại ý muốn vừa nẩy sinh trong lòng với ít nhiều chủ ý thì thật là khó vô cùng…
***
Thảo tò mò muốn biết anh chàng phi công đó thật sự là gì của em gái mình? Hai người không hợp nhau tí nào cả, cô em khép kín, hay buồn, ít nói, ưa mơ mộng, còn anh ta thì thật là… khó diễn tả, tại sao mình cứ nghĩ về anh ta? nghĩ về những câu trò chuyện chiều nay? Khuôn mặt đẹp trai, dáng vẻ đầy phong nhã, bộ đồ bay áo liền quần, mũ calor đội lệch… anh ta có cái vẻ bên ngoài rất dễ gây cảm tình… Thảo đẹp, công việc rất thích hợp với vẻ đẹp của mình nên có rất nhiều anh chàng trong phi hành đoàn say đắm nhưng… tại sao tâm trí cứ bị vướng víu hình ảnh của Lâm dù chỉ mới gặp chiều nay?... còn Thu nữa???
***
Thu khóc ướt gối, cảm giác mất anh đến với cô từ từ như khi người ta bị tùng xẻo từng miếng thịt làm cô đau nhói, đau đến buốt tim, anh lên thăm cô thật bất ngờ, cô chưa kịp hưởng được niềm vui và hạnh phúc mà cô đã mòn mỏi chờ đợi từng ngày thì anh vuột mất khỏi cô một cách rất không đoán trước được, sao anh vui thế khi chuyện trò với chị Thảo? Sao anh cười nhiều thế mỗi khi nghe chị kể một câu chuyện nào đó.. sao mà… sao mà… Anh không kể cho cô nghe về Pleiku nữa, cũng không than thở chuyện phi trường hôm kia, hôm qua… và ngày mai có bị pháo kích? anh không còn là anh như trước, anh quên cô ngay khi cô đang ngồi trước mặt anh, tại sao và tại sao???
***
Nếu trở lại với thói quen hút thuốc của ngày xưa, có lẽ tối nay ông sẽ hút hết một gói. Chiều hôm nay ông đã thấy hai đứa con gái của mình ngồi trên ghế xích đu trước sân nhà, bên hàng rào hoa Dã Quỳ mà trò chuyện với chàng phi công đó, đứa con gái út chỉ biết làm thinh nhìn mây trời, nhìn hoa lá cỏ cây, đứa con gái lớn thì tíu tít như con chim sơn ca trỗi giọng, còn anh chàng phi công thì vui như Tết. Ông cô đơn lẫn sợ hãi, ông ước ao phải chi lúc này có vợ ông ở bên cạnh… sao bà mất sớm quá, ông phải làm gì? Ông phải xử sự ra sao? Ông phải nói với các con như thế nào? Cả hai đứa con gái ông đều yêu quí như nhau dù mỗi đứa có mỗi tính cách rất khác nhau, mà ông thì không muốn đứa con nào của ông phải khổ. Nhưng trong thâm tâm ông lại công nhận một điều là ngay chính ông; ông cũng mềm lòng với dáng vẻ rất phong nhã của anh ta.
***
Lâm không còn quay quắt tìm kiếm một chuyến bay lên Đà Lạt để quá giang nữa, lúc nào gặp và tiện thì đi, còn bây giờ anh lại nhớ về vùng biển xanh cát trắng, thèm được nghe tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào… rì rào… đến êm tai, anh thèm được trở lại ngồi trên cát để vẽ nguệch ngoạc khuôn mặt của một ai đó… nói trắng ra là: anh muốn được gặp Thảo.
Anh lang thang trên phố, nhớ rằng Thảo có hỏi về “cà phê Dinh Diền nghe đồn là ngon lắm phải không?” anh ghé vào, ước ao giá như có Thảo ngồi đây cùng uống với anh thì vui biết mấy. Thế nhưng… đôi mắt buồn của Thu hiện đến trong trí nhớ làm anh chạnh lòng, không muốn ngồi lâu hơn nữa, anh đưa ly cà phê lên miệng uống cái ực, trả tiền, ra khỏi quán rảo bước sang Vị Thủy, ở đây anh sẽ nghĩ và nhớ đến Thu nhiều hơn. Anh cảm thấy mình rất có lỗi với cô.
Mấy hạt giống hoa Dã Quỳ anh gieo từ tháng trước đã nẩy mầm và mọc cao bằng một gang tay, bụi chuối nẩy mầm thêm ba cây nhỏ, anh giật mình nhớ ra là đã quên khoe với Thu điều này mặc dù đó là một trong những điều anh muốn để dành kể cho cô nghe, tại sao vậy nhỉ? Chiều hôm qua đã làm đảo lộn mọi thứ trong tâm hồn anh, đã nhét thêm vào đầu óc anh một bóng hình mà lẽ ra anh không được phép nghĩ đến. Lâm rên rỉ: “Thiện tai, Thiện tai”… thật chán quá đi, ngày mai phải xin phi đoàn trưởng cho bay nhiều giờ hơn mới được, hay là kiếm bạn nào có giờ anh sẽ nhận bay thế, đầu óc dày đặc hai khuôn mặt của hai chị em làm anh khổ sở, muốn quẳng ra khỏi đầu bớt một cái mà sao nó cứ chập chờn thoắt ẩn thoắt hiện như muốn đùa cợt với anh, có ai giải thích được giùm: tại sao trái tim anh lại trổ thêm một ngăn nữa kia chứ?
Thành phố Pleiku nhỏ bé quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu con đường đến nổi anh thuộc nằm lòng từng gốc cây, từng góc phố, từng tiệm cơm, phở, cháo, rồi từng quán cà phê, anh biết luôn hương vị cà phê riêng biệt của mỗi quán; như ở Vị Thủy thì thường cho vào tách cà phê nóng một chút bơ Pháp, cà phê Văn thì chấm vào ly một chút xíu muối, còn Dinh Điền thích ướp hương vị Moka, quán Cao Nguyên thật đặc biệt với bánh Paté chaud và sữa đậu nành, có sàn nhảy Phượng Hoàng thì thật là ấm cúng, nơi đó các bạn anh ưa biểu diễn những điệu nhảy lả lướt của những chàng trai “luôn thời ngang dọc”… Phố Núi chỉ cần đi dăm phút đã trở về chốn cũ rồi nên không có gì mới lạ để có thể sơn phết lại mọi thứ cho đỡ mốc meo. Ngày mai, phải rồi, ngày mai nhất định anh phải “chuồn” về Nha Trang một buổi nếu không có giờ bay. Anh cảm thấy lòng mình nôn nao khi quyết định như vậy. Thật đáng trách..
Đêm nay phi trường lại bị pháo kích, hỏa châu sáng rực trời, anh lao ra sân bay leo lên chiếc L19 và hăng máu lượn quanh trên bầu trời đêm, không còn cảm giác sợ chết như một đôi lần anh chợt có. Anh ghép tên hai người con gái lại mà kêu lên: Thu Thảo ơi.
Đâu phải hễ cứ “muốn là được”, phải bốn ngày sau Lâm mới có dịp “chuồn” về Nha Trang, không may mắn cho anh là Thảo đang theo chuyến bay vào Sài Gòn từ sáng, tối nay mới về. Anh xin số điện thoại nơi Thảo làm việc và để lại mấy dòng chữ thăm hỏi, để lại họ tên, số phi đoàn, và KBC của anh, thêm số điện thoại trong khu cư xá, mong rằng sẽ nhận được của Thảo một… Vẫn còn nhiều thời gian trống, Lâm vào cư xá sĩ quan kiếm mấy người bạn cũ, ai cũng bận đi bay chiều mới về, anh thả bộ ra biển. Biển Nha Trang vẫn dạt dào những con sóng nhỏ, vi vu từng ngọn gió đưa cát xô bờ, bây giờ Lâm mới chợt nhận ra vẻ quyến rũ tuyệt vời của thành phố biển này. Ly nước dừa tươi ướp đá làm cổ anh mát lạnh. Thật đáng tiếc khi có dịp may như thế này mà không được gặp Thảo, hai giờ chiều anh phải về lại Pleiku rồi… Gió biển mát quá, trời trong xanh thật đẹp, mùa xuân đang đến và sắp sữa Tết rồi. Lâm giật mình: lâu lắm không về Sài Gòn thăm ba má mà cũng chẳng viết thư, anh ân hận quá.
Cô giáo sư Hồng vẫn không mỏi mệt trong việc nhắn hỏi về anh, vẫn cố gắng nhờ vợ bạn hẹn gặp anh thêm một lần, cô Hồng khoe có hai vé mời xem phim ở rạp Diệp Kính, phim rất hay, bỏ thì uổng… mà đi một mình thì buồn… Ối trời, tháng trước trong anh chỉ có một bóng hình choáng ngự hết cả tâm tư, tháng này tự nhiên có thêm một bóng nữa len vào đầu trong lúc anh không chờ, không hẹn, không mời, không giữ; vậy mà khuôn mặt ấy cứ nhởn nhơ ở lại chẳng chịu đi, nhưng anh có đuổi đâu để người ta phải ra khỏi đầu kia chứ?, ngược lại anh còn muốn níu giữ hình ảnh người ta ở lại lâu hơn nữa kia mà.
Lâm đắn đo suy nghĩ không biết phải nói làm sao để vợ chồng Hưng hiểu mà thông cảm và không giận khi anh trả lời câu từ chối tuyệt đối, với lý do anh sắp cưới vợ… khi nói như thế bất chợt hình ảnh của Thảo sáng rực trong đầu anh.
Thật bất ngờ khi nhận được mảnh giấy có mấy lời thăm hỏi của Lâm, Thảo bồi hồi tiếc rẻ vì không gặp được anh. Sáng nay Thảo bay vào Sài Gòn, sau đó lấy khách đi Pleiku, rồi nhận khách về lại Nha Trang. Lúc máy bay ghé qua phi trường Cù Hanh để trả và đón khách, Thảo bỗng bâng khuâng xao xuyến khi nhìn qua phía bên kia phi đạo có một ngôi nhà lầu cao toàn bằng cửa kiếng, cô đoán đó là trạm không lưu; “tổng hành dinh” của sư đoàn 6 Không quân, có nhiều phi cơ đậu trong sân bay nhưng không hiểu sao Thảo chỉ chú ý đến mấy chiếc L19, có Lâm không trong ngôi nhà kiếng đó? Chiếc máy bay nào là của anh?...
Đang vào tiết xuân nên trời đẹp quá, đêm Nha Trang nồng nàn hương vị mằn mặn của sóng, gió và nước biển, Thảo rủ người bạn cùng phòng ra bãi cát sát bờ để nhìn biển vào ban đêm, rồi nhìn sao mọc chi chít trên trời, cô buồn cười khi tự dưng đâm ra mơ mộng lãng mạn khác thường. Có nên không để gọi cho Lâm một cuốc điện thoại? Giờ này anh ở nhà hay ra phố? Điện thoại của cư xá nên muốn gặp thì phải chờ trực ban đi nhắn, cũng như Thảo vậy thôi. Cô muốn báo cho Lâm biết lịch trình chuyến bay của cô, mỗi tuần có ba chuyến ghé Pleiku rồi qua Đà Lạt, về Nha Trang gồm các ngày: ba, năm, bảy và cũng còn tùy theo sự phân công của phòng điều hành cho các H’autesse de l’air. Có lẽ từ nay Thảo sẽ xin được ưu tiên nhận những chuyến bay nào có ghé lại Pleiku, thật buồn cười với ý nghĩ này. Lại thêm một đêm nữa Thảo thao thức với hình bóng chàng phi công mới gặp chỉ một lần nhưng để lại trong đầu Thảo một dấu ấn khó phai.
Một sự thôi thúc nóng cháy để sáng nay trước khi lên máy bay Thảo cầm điện thoại quay số:
- Alo…Vui lòng cho tôi gặp anh Lâm…
Đầu dây bên kia có câu trả lời là:
- Lâm đang đi bay trưa mới về, có gì nhắn lại không?
- Dạ, nhắn giùm rằng có Thảo ở Nha Trang gọi đến nói lời cám ơn anh ấy…
***
Những cuộc điện thoại, những lần gặp mặt có vẻ như vô tình nhưng thật ra là đều có sự cố ý của cả hai người, nhiều lần anh về Nha Trang để cùng Thảo ra biển uống nước dừa tươi, kể cho nhau nghe chuyện này chuyện nọ, cùng ngồi trên cát nhìn sóng vỗ vào bờ, đôi khi vô LYS uống cà phê nghe nhạc…
Lúc nào chuyến bay của Thảo ghé qua Pleiku thì Lâm chỉ có thể ra ngồi ở nhà chờ đợi của Air VN trong phi trường Cù Hanh để vẫy tay chào nhau và “chúc Thảo chuyến bay tốt lành”, “chúc anh gặp mọi sự an toàn”…bởi vì máy bay của Thảo chỉ dừng lại phi trường chừng nửa tiếng mà thôi, tuy chỉ là sự dừng lại rất ngắn ngủi nhưng đối với hai người thì; chỉ cần thấy nhau trong chốt lát cũng đủ làm cho tâm hồn họ ngày càng gần lại với nhau hơn, những lần gặp gỡ như thế nó như một thứ keo dán kết hai người lại với nhau. Lâm chỉ kể thoáng về Thu như một sự quen biết bình thường, thật tình khi nói như vậy anh đã hổ thẹn trong lòng.
Những ngày đầu năm Lâm và Thảo rất là hạnh phúc, thứ hạnh phúc đầy men say của mật ngọt pha thêm tí rượu cay làm họ ngất ngây nên không còn nhìn thấy mọi thứ chung quanh mình. Anh chàng phi công hào hoa phong nhã đi bên cạnh cô chiêu đãi viên hàng không xinh đẹp rạng ngời sao mà xứng đôi thế… Mùa Xuân tràn trề trên mắt, trên má, trên môi họ. Cả Lâm và Thảo bỗng dưng thành họa sĩ, hai người cùng nhau vẽ ra một bức tranh của tương lai và phết lên đó mỗi ngày một màu sắc tươi thắm, trong bức tranh ấy thì Nha Trang sẽ là nơi chốn riêng tư của hai người cho một cuộc sống mai sau.
Lâm không còn nôn nao lên xứ hoa anh đào nữa, nỗi nhớ quay quắt thủa nào bây giờ chỉ còn đôi chút vấn vương, anh nghĩ về Thu như nghỉ về một cô em gái, có chăng là xa hơn một chút mà thôi, còn xa hơn nữa thì không có. Nhiều khi anh ray rứt ân hận và rồi tự xỉ vả mình, anh quá tham lam, quá ích kỷ đến độ độc ác khi gieo vào trái tim non nớt, yếu đuối của cô niềm hy vọng, sự mong đợi và những nhớ nhung, tất cả những điều anh từng mang đến đã cho cô biết bao nhiêu là hạnh phúc, nay thì nó lại làm thương tổn trái tim rất mong manh ấy. Tại sao lúc nào anh cũng hấp tấp ngộ nhận tình cảm của mình đối với một ai đó? rồi lúc bình tâm lại, xác định vị trí của “ai đó” trong trái tim mình, anh lẳng lặng rút lui, phần lỗi lúc nào cũng thuộc về anh, vì vậy anh mới có biệt danh là: “đẹp mà đểu”, nhưng lần này… anh hy vọng mình đã xác định đúng vị trí của Thảo trong trái tim, anh biết điều này sẽ làm Thu vô cùng đau đớn nhưng mà.. trái tim có những lý lẽ riêng của nó, và khi biện hộ cho mình bằng câu nói này thì anh không khác gì một tên đao phủ.
***
Thu cứ ngỡ mùa Xuân năm nay cô sẽ có được nhiều hạnh phúc lắm, cô sẽ được hưởng một cái Tết đầy ý nghĩa đầu tiên trong cuộc đời vì cô đã có anh, đã bao đêm cô thao thức nghĩ về anh, vẽ ra bao nhiêu thứ, sắp sẵn trong đầu những điều sẽ nói với anh, cô sẽ chọn màu áo nào mà anh thích nhất… nhiều và nhiều mộng tưởng trong đầu.
Anh không còn viết thư cho cô, không còn lên thăm cô thêm một lần nào nữa Cô cũng không dám viết thư cho anh khi cô cảm nhận bóng hình cô trong trái tim anh đã phai nhạt rồi, nó được thay thế bằng một bóng hình khác, đau đớn thay khi cô biết rất rõ bây giờ ai là người đang ở trong trái tim anh.
Chị Thanh nhìn sự héo sầu của cô em út thể hiện rất rõ qua nét buồn vời vợi trên khuôn mặt ngây thơ trong ngần ấy, em đã mong manh nay còn mong manh hơn, hình như chỉ cần có một cơn gió mạnh thổi qua là em chao đảo và quỵ ngã ngay. Chị nghĩ rằng cần phải can thiệp, cần phải làm một điều gì đó cho cả Thảo và Thu, điều này thật không dễ dàng gì vì đây là chuyện liên quan tới ba trái tim của ba con người, trong đó thì có đến hai trái tim của hai cô em yêu dấu của chị, dĩ nhiên không làm sao tránh khỏi những mất mát, tổn thương.
***
Thảo về thăm nhà một cách đột ngột, vẫn là con chim vành khuyên ưa hót líu lo, vẫn luôn làm cho ngôi nhà trở nên rộn ràng bừng sáng. Thảo báo cho cha và chị Thanh biết một quyết định rất bất ngờ làm mọi người chưng hửng:
- Cha ơi, con sẽ xin không làm H’autesse de l’air nữa mà làm H’autesse de tere. Bay trên không hoài mệt lắm, nên con muốn dừng lại một chỗ. Cha à, con sẽ làm việc tại Nha Trang và sống luôn ở đó.
Thêm một nhát dao cứa vào trái tim Thu; nó đã nát nay càng thêm nát, cô lặng lẽ bỏ về phòng, để cho nước mắt lăn dài trên má, xuống cằm, chảy vào miệng mặn đắng. Có tiếng Thảo đứng trước cửa phòng gọi cô nhưng lại có tiếng chị Thanh kêu Thảo vô phòng chị để trò chuyện. Thu không còn quan tâm gì đến mọi việc chung quanh mình.
Chị Thanh đóng chặt cửa, kéo Thảo ngồi xuống giường với chị, rồi nhẹ nhàng hỏi về mọi chuyện của Thảo. Chị chăm chú lắng nghe cô em kế của mình thổ lộ hết mọi tâm tư tình cảm đang có trong lòng, về dự tính tương lai… Chị phải nói gì với Thảo đây? điều gì nói trước, điều gì sau? Nhưng bắt buộc chị phải nói trước khi quá muộn, chị nắm tay Thảo, vuốt tóc Thảo và rồi chị nói, rất ôn tồn dịu dàng…
… Những điều chị Thanh nói với Thảo là một bất ngờ khá lớn. Cô im lặng lắng nghe, tự trách mình đã quá vô tư nhởn nhơ trong hạnh phúc mà không nhìn thấy những điều khác lạ ở Lâm, và ở Thu nữa; trước khi Thảo chen chân vào. Thực tình thì Thảo đã như một em bé bị cuốn hút vào lực quay của một trò chơi đầy mới lạ. Trời ơi, Thảo không thể ngờ chính cô đã vô tình làm tan nát trái tim người em gái bé bỏng của mình. Chị Thanh kể tới đâu Thảo khóc tới đó, chị cho Thảo thấy rõ được sự thua thiệt của đứa em út khi mẹ của họ mất sớm, lúc đó chị và Thảo đã lớn, đã có nhiều niềm vui cùng với những chia sẻ bên ngoài. Còn Thu thì sao? Lúc mẹ mất Thu còn rất nhỏ, còn lẽo đẽo bám vào gấu áo mẹ, đêm đêm phải rúc vào lòng mẹ mới ngủ được. Thu nhỏ bé, yếu đuối và thiếu thốn đủ mọi bề… Cha cũng trở nên âu sầu khép kín, luôn sống trong hoài niệm về hình bóng của mẹ.
Chị Thanh là nhân chứng thầm lặng của mọi người và mọi việc diễn ra dưới mái nhà này, chị thương yêu hai cô em gái xinh đẹp của mình bằng nhau; tuy nhiên sự chăm sóc và ưu ái thì vẫn dành phần hơn cho Thu, vì Thảo có được rất nhiều điều mà Thu không thể có bởi tính cách, bởi sự mỏng manh ở nơi Thu là rào cản mà Thu không thể nào phá vỡ được, chị không muốn phán đoán hay kết tội em nhưng chị mong Thảo có một sự chọn lựa sáng suốt để không làm Thu đau đớn.
Dù sao thì bức tranh màu của Thảo cùng Lâm sơn phết vẫn còn rất mới, độ dày của thời gian cũng không nhiều lắm, nhất là khi Thảo có tính cách khá vững vàng, thêm một chút cứng rắn và nhiều tự tin, Thảo cố gắng tự xoa dịu trái tim mình như vậy khi cô có một quyết định dứt khoát. Tuy nhiên Thảo cũng đã phải bị dằn vặt và đau khổ rất nhiều; nhưng cô tin rằng mình sẽ có đủ bản lĩnh vượt qua được chuyện này.
(Còn tiếp)
Hồ Thủy
(Chương 1), (Chương 2), (Chương 3), (Chương 4), (Chương 5), (Chương 6)